[Mùa đông] Chương 9: Sức nặng của tri thức

Chương 9: Sức nặng của tri thức

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

13:47

Ta xin gửi những lời cảm ơn chân thành nhất dành cho những đóng góp của các con.”

Thánh Binh gật đầu trên lưng dương mã, hai người lính gác mặc quân phục đi theo sau. Họ vẫn cưỡi hai con ngựa của mình, trông có vẻ lo lắng.

“Ờ thì… bọn tôi chưa được huấn luyện hay chuẩn bị cho việc này.” Frode nói trước, nhún vai. “Xin lỗi.”

“Bọn tôi sẽ hỏa táng cho những nạn nhân còn lại, rồi báo cáo với Đại úy.” Eirik gãi gáy. “Nhưng thực sự sẽ có ích nếu mọi người các ông nói cho chúng tôi biết chuyện gì…”

Thụp!

Thú máy chuyển động, đâm thủng lớp đất bằng những cái chân của nó và để lại những lỗ sâu hoắm. Wyatt đang cưỡi lên nó, nắm chặt áo khoác cho khỏi lạnh. Không chịu thua kém, vị linh mục quay về phía cỗ máy ấy và thúc ngựa.

Nhanh lên! Không được để nó thoát!”

Hàng chục vó ngựa di chuyển đồng thời, làm bụi tung mù mịt. Frode và Eirik bị bỏ lại phía sau vì ngựa kém hơn, họ chỉ biết đứng nhìn nhau.

“Mày nghĩ lão hiểu cái tao nói không?” Eirik hỏi dù đã thấm mệt.

“Không, chắc chắn là không rồi…”

Đuổi theo cỗ máy, những người lính Solstice chú ý đến tốc độ và đồng hồ mặt trời của họ. Mấy con dương mã, ngoài sức mạnh và thể lực ra, thì vẫn chỉ là con thú; cơn mệt đang dần bắt kịp chúng. Một cuộc đua với thời gian.

Toán quân có thể thấy rằng thú cưỡi của họ đang gần chạm đến giới hạn. Chúng đang chậm lại, thở dốc. Khi nãy, chúng chưa được cho ăn cho uống đầy đủ, và chỉ được nghỉ ngơi chút ít trước khi lại bị thúc chạy. Rõ ràng chúng đang khổ sở khi phải đuổi kịp cỗ máy hình nhện kia. Chúng không thể duy trì được lâu hơn nữa, và những người lính Solstice quyết định không được chùn bước. Họ thúc cho chúng chạy nhanh nhất có thể trước khi kiệt sức, không thể mạo hiểm để mất dấu cỗ máy đó vì không ai biết được liệu nó có thể dùng ma thuật che dấu vết của mình hay không.

Thánh Binh cũng đã gần đến giới hạn như thú cưỡi của ông. Thân thể ông phát sáng dưới những kẽ hở trong bộ áo giáp, liên tục hồi sức cho con dương mã để giữ cho nó chạy đầu. Không chỉ có thế, mỗi khi thấy có người giống như sắp sửa bị bỏ lại phía sau, linh mục lại rướn người, hồi sức cho thú cưỡi của người đó, rồi chuyển sang người khác, rồi lại người khác, rồi người khác nữa. Chỉ có thể lực tuyệt đối mới có thể giữ cho ông ngồi vững, nhưng những nỗ lực của ông không hề vô ích vì cả toán quân đều theo kịp ông cho đến tận đích.

Sau khi khó nhọc mới theo kịp được con Thú máy khi nó bò lên sườn đồi, những người Solstice nhìn thấy thứ họ đang tìm. Lúc đầu, họ thấy nó không có gì đáng chú ý, chỉ là một tòa nhà bằng đá nhẵn được tạc vào sườn núi. Duy chỉ có một số dấu hiệu đáng chú ý là cánh cửa lớn phía trước, mái vòm tròn và vài cây cột đổ nát. Chỉ sau khi cỗ máy bốn chân kia tiến lại gần, toàn bộ tòa nhà mới bừng tỉnh, lột bỏ lớp ngụy trang tồi tàn. Tường mở ra rồi lại thu vào, để lộ những mái vòm đá, những cây cột hoàn hảo và những ô cửa sổ có mái che. Nó được đánh bóng sáng loáng, ánh sáng chói lọi từ trên đỉnh tòa nhà. Nó giống như một lăng mộ được biến thành pháo đài, vừa kỳ quái vừa hùng vĩ, vừa đẹp đẽ vừa gai góc.

Thánh Binh ra lệnh dừng ngựa khi họ lên đến đỉnh đồi.

Chuẩn bị vũ khí. Sẵn sàng tâm thế.”

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

13:57

Hai người đợi Wyatt trở về, đúng như Thủ thư đã tiên đoán. Sự lo lắng bao trùm không khí trong khi Thú máy trèo lên cầu thang, tiếng vo vo của nó vang vọng khắp hành lang chật hẹp và báo hiệu sự trở về của nó. Nó gập đầu gối, và thả hành khách xuống khỏi ghế.

Wyatt nhảy xuống, chân đã khỏi và đi đứng vững vàng. Willem chạy đến trước, giọng anh đầy hối hận.

“Wyatt. Mày… ổn không? Trông mày đỡ hơn trước…”

“Willem.”

Chỉ nghe giọng Wyatt thôi là Willem biết phải lùi bước. Bạn anh bước đến, giọng chắc nịch.

“Tao với mày chạy đi thôi.”

“Nhưng mày vừa về đến nơi mà… Chỗ này còn ấm áp rồi đủ thứ nữa.”

“Willem! Chỗ này không an toàn đâu.”

Câu đó làm Willem lùi lại một bước. Trong khi đó, Thủ thư có vẻ không hiểu gì, đậu trên một nơi cao nhìn xuống lối vào như con chim mồi. Ông nhìn bộ dạng hơi luộm thuộm của Wyatt và nói vang lên.

“Bên ngoài kia cũng không an toàn đâu, thưa quý khách. Tôi hiểu rằng cậu lo lắng về nơi này. Tôi xin đảm bảo rằng ở đây không hề nguy hiểm. Hãy ở lại, và tôi sẽ cho cậu được thoải mái và che chở. Không cần thiết phải…”

Thế nhưng, Wyatt lại lùi lại.

“Hãy thận trọng đấy.”

Thủ thư còng lưng xuống, nhìn có vẻ mệt mỏi. Ông bay trở lại trần nhà, chỉ ngồi xem chứ không can thiệp vào nữa.

“Hãy tự giải quyết vấn đề này, hỡi các quý khách. Tôi sẽ đợi ở đây thôi. Làm ơn đừng làm hỏng nơi này.”

Wyatt nuốt khan và bám lấy tay áo Willem.

“Tao tìm được cơ hội để chúng ta an toàn! Đừng cứng đầu nữa và nghe tao đây!”

“Vậy nói thẳng ra xem nào!” Willem giật tay lại. “Chuyện gì đã xảy ra? Mày ổn không?”

“Cái đó không quan trọng! Nghe này, tao thỏa thuận được với mấy người. Họ nói sẽ đưa ta đến một nơi ấm áp, có nước chảy!”

Wyatt tiến gần lại, cởi mũ trùm ra để lộ cái cau mày và sự tuyệt vọng trong mắt anh.

“Làm ơn đi.”

Thế nhưng Willem vẫn không tin. “Làm cách nào?”

“Cách nào á? Quan trọng làm gì, cứ…”

“Wyatt. Giải thích. Ngay!”

Wyatt đứng im, cố gắng hiểu suy nghĩ của thằng bạn. Anh muốn nói gì đó, và đang trong quá trình chọn lựa từ ngữ cho chính xác thì tiếng bước chân vang lên trong lối cầu thang bên ngoài. Thịch thịch thịch… Đó là tiếng ủng sắt nện xuống bậc thang đá.

“Tiếng gì vậy?” Willem lùi sâu vào trong thư viện, cau mày. “Wyatt, chuyện gì đang xảy ra…”

Một bàn tay mảnh mai nữ tính đột nhiên nắm vào cổ Willem. Sàn nhà như sống dậy, những tia lửa cháy dữ dội dưới chân anh. Anh thấy những dấu chân bị đốt hằn sâu vào trong lớp đá, và một đôi chân đứng đằng sau mình. Kẻ tấn công thì thầm, một giọng nói nữ tính, vô tình và liều lĩnh vang trong tai anh.

“Cựa một cái là bay đầu đấy nhóc.” Bàn tay ấy bóp chặt, đặt ngón cái lên yết hầu của anh. “Nghe đây, và nghe cho rõ, hiểu chưa?”

Willem không thở nổi, sợ hãi đứng im như tượng. Không hiểu sao Wyatt trông còn sợ hơn anh, cố gắng hết sức để khuyên can cô gái.

“Khoan khoan khoan! Đó là bạn tôi! Đừng làm nó bị thương, làm ơn…”

Schwee nhìn có vẻ tò mò, thả Willem ra và săm soi hai người thanh niên. Cô ngâm nga một lúc, gõ gõ quanh người Willem làm anh rùng mình, cả vì hành vi, thái độ lẫn đôi hốc mắt lún sâu xuống dưới lớp băng cuốn của cô.

Không lâu sau đó, lại có thêm nhiều tiếng bước chân nữa. Một đoàn 6 người đổ vào từ phía cổng, làm bẩn sàn nhà bằng đá cẩm thạch không tì vết bằng bùn và tuyết dưới đế giày họ. Tất cả cùng lăm lăm ngọn giáo, mũi giáo tỏa ra ánh sáng vàng cam ma quái, nổ lách tách vì sức mạnh. Người đi đầu, đương nhiên, là Felrick.

Vị linh mục uyển chuyển bước, bất chấp bộ giáp cồng kềnh kêu lanh lảnh của ông, mỗi bước chân đều đã được cân nhắc và thận trọng. Áo choàng tung bay sau lưng, lay động bởi làn gió lạnh buốt thổi từ bên ngoài. Willem nuốt khan, theo bản năng dò xét tìm vũ khí trong tay người đàn ông vĩ đại hơn người ấy, như thể bản thân ông ta chưa đủ nguy hiểm. Một vỏ kiếm rỗng bên hông, và một cái chuôi vũ khí thứ hai giấu sau lưng. Tay ông cầm một thanh kiếm cong, lưỡi kiếm nổ lách tách dữ dội hơn số giáo mác của những người lính dưới trướng. Chỉ ba bước, ông đã đến bên hai người thanh niên, nhưng lại quay sang nói với cô gái.

Schwee. Chúng ta chỉ định đánh giá tình hình thôi mà.”

Ngự hỏa sư nhả con mồi của cô ra, cười toe toét và nhảy từng bước về bên cạnh ông.

“Ahaha. Tại con tại con. Con chỉ đang cố gắng chiếm chút lợi thế, nhưng giờ con nghĩ làm vậy chẳng có lợi gì cho chúng ta.”

Tinh ý lắm.”

Thú máy đứng lừng lững phía trên tất cả, những ánh đèn trên đầu nó tập trung cả lại như đèn sân khấu. Nó kêu vo vo, thách thức những kẻ xâm nhập dám động cựa. Những người lính cũng đáp trả, chĩa giáo về phía nó. Willem và Wyatt cứng người vì sợ, nhưng Felrick và Schwee thì không.

Bọn ta không phải lũ cướp đường. Đem chủ nhân ra đây, rồi ta sẽ thương lượng.”

“Vậy thì có ta đây!”

Giọng nói lạnh lẽo làm những người lính run rẩy từ tận tâm can, đẩy họ lùi về phía cầu thang. Thủ thư lừng lững bay trên đầu Felrick và Schwee, những sợi dây trên lưng ông va vào nhau kêu cành cạch. Cơ thể kim loại rền rĩ, tỏ rõ sự khó chịu và bực bội về cuộc nói chuyện này bất chấp giọng nói đều đều của ông. Linh mục đẩy pháp sư của mình đứng lùi lại, để cỗ máy kia đáp xuống đất và đối mặt với họ.

“Ta là một thủ thư. Ta trông coi cho tòa nhà này và duy trì nó như một nguồn kiến thức.” Ông rũ cánh, làm tất cả số giấy tờ và sách vở trên sàn nhà bay lên như một cơn lốc xoáy. Chúng lần lượt trở lại vị trí của mình trên những giá sách, trong khi chủ nhân của chúng tiếp tục nói. “Xin thứ lỗi cho sự chậm trễ của ta, nhưng không cần phải dùng đến bạo lực. Những sảnh đường này chào đón bất cứ ai muốn được nghiên cứu và học tập.”

Schwee lập tức tỏ ra say mê với cỗ máy. Nếu cô còn mắt thì hẳn là chúng đã đang lấp lánh như một đứa trẻ trong cửa hàng đồ chơi với cách cô quay qua quay lại đầy hào hứng giữa Thủ thư và núi sách sau lưng ông. Bất cứ học giả nào cũng phải thèm thuồng trước một kho kiến thức đồ sộ như thế này. Cô đã đang tưởng tượng ra cảnh nhốt mình ở đây suốt phần đời còn lại, chỉ đọc sách và nghiên cứu thỏa thích. Chỉ tiếc là cô phải đến đây vì công chuyện mà thôi.

Cô Schwee?” Linh mục lên giọng, nhắc nhở cô về vị trí của mình.

Schwee buộc mình phải trở lại thực tại, nhưng nụ cười của cô vẫn rất tươi.

“Ôi, đúng nó đây rồi! Phát hiện của cả đời người! Tôi còn không biết nơi này cổ đến đâu… nhưng chẳng quan trọng gì! Kỷ Rekindling thứ Ba, thứ Hai, thứ Nhất, Thời đại Hoàng kim…”

Cô đá chân và làm bụi mù lên, tỏ ra ngày càng hứng thú hơn với tòa nhà này. Không thứ gì trong thời đại của cô có thể tạo nên một kiệt tác kiến trúc như thế này.

“Kỹ thuật vượt xa chúng ta! Giáo hội sẽ muốn có được nó làm chiến lợi phẩm! Mà không! Tôi muốn có nó làm của riêng!”

Schwee. Con hãy kiềm chế…”

Schwee trông thất vọng ra mặt. “Rồi… rồi. Cha muốn làm gì thì làm.”

Felrick nắm chặt thanh kiếm, thách thức cỗ máy trước mặt ông. Ông đưa nắm tay lên cao, và quân lính đứng bật dậy. Họ trông có vẻ do dự, nhưng quyền uy của ông đã biến điều đó thành lòng tin. Họ vội chạy lên trước hai người thanh niên, tay vung giáo.

“Theo sắc lệnh của Giáo hội Sol, quốc gia Solstice, và với tư cách là đại diện của thần Sol, ta ra lệnh cho ngươi, hỡi sinh vật cổ xưa. Hãy trao lại quyền lực của ngươi đối với tòa nhà này và cho chúng ta xem những cỗ máy ma thuật của ngươi. Chúng phải bị vô hiệu hóa.”

Felrick gồng mình. Trong tòa nhà này không còn một pace nào mà không bị ma thuật ảnh hưởng. Tinh túy tuần hoàn dưới chân ông, trong từng giá sách, chảy trong cả Thủ thư. Ngột ngạt, ghê tởm. Ông siết chặt nắm đấm, như thể muốn bóp nát nơi này chỉ bằng ý chí của mình.

Thủ thư rít lên. “Ông sẽ làm hỏng tòa nhà này, và làm nhiều chức năng của nó ngừng hoạt động! Ta rất đau lòng phải nói điều này, nhưng những yêu cầu của ông bị từ chối, thưa quý khách.”

Felrick im lặng, toàn thân không nhúc nhích. Lần đầu tiên ông gặp phải sự kháng cự.

Trong khi đó, Wyatt rất hoảng sợ. Anh đã không tính trước về một cuộc ẩu đả, ít nhất là không lớn đến thế này. Anh muốn bỏ chạy, nhưng Willem lại bước lên trước với đôi tay nắm chặt. Anh phát hoảng, vội nắm lấy mũ áo của thằng bạn.

“Mày nghĩ mày đang làm gì vậy!? Mày bị thương mất!”

“Tao không đứng yên nhìn chúng bắt nạt Thủ thư đâu! Ông ta là người tốt, và chắc chắn không phải là đồ vật.” Giọng của Willem vừa rõ ràng vừa đanh thép, anh giật mũ áo ra khỏi tay bạn. “Những kẻ lạ mặt này không thể muốn gì làm nấy được.”

“Nhưng nhìn chúng mà xem! Chúng có vũ khí và đông hơn mày… mà mày quên ả kia làm được gì rồi à? Chuồn mau đi trước khi…”

Không hề sợ hãi hay do dự, Willem lướt qua và lao vào cuộc đối đầu. Ý nghĩ lần này thực sự sẽ mất đi người bạn của mình khiến Wyatt chùn bước, anh cân nhắc khả năng đó.

RẦM!

Felrick và Thủ thư xông vào nhau, vũ khí và móng vuốt va vào nhau. Linh mục rất mạnh, mạnh hơn bất cứ người bình thường nào. Sức mạnh của ông hoàn toàn áp đảo cơ thể đang hỏng hóc của cỗ máy kia, đánh bay đối thủ và bẻ gãy những khớp nối kim loại và dây kéo. Cơ thể tả tơi của Thủ thư trượt trên sàn đá, những mảnh vỡ tung ra khắp nơi và để lại những vết xước sâu trên nền đá hoa cương. Sóng xung kích ập đến, cuốn giấy má và sách vở lên như một cơn lốc xoáy. Felrick thở hổn hển, phải dùng sức nhiều hơn dự kiến. Vũ khí trong tay ông lóe sáng, và đó không phải là thanh kiếm ông mang theo khi đến đây, vốn đã bị vứt trên sàn bên cạnh.

Đó là thứ vũ khí bí mật, là “cái gậy thật to” mà ông đã chuẩn bị theo lời khuyên của Schwee. Cán dài như cán giáo để có thêm điểm tựa, nằm gọn trong đôi tay đeo giáp của ông. Đầu kia là một quả chùy lớn, phình ra ở giữa và thon hơn ở hai đầu. Một biểu tượng thần thánh được gắn trên đó, hình mặt trời vàng rực rỡ tỏa ra sức mạnh. Những đường ký tự huyền bí chạy dọc vũ khí, bập bùng phát sáng vì ma thuật.

Thở mạnh một cái, Thánh Binh cất cây chùy lớn đi bằng một tay và ra lệnh.

“Cô Schwee.”

Nghe lệnh, Schwee đạp chân xuống đất, đốt cháy không khí dưới chân mình thành một vụ nổ lớn. Cô phóng lên cao, đôi chân dài thướt tha cùng tấm áo choàng rực cháy và để lại một đám mây bụi phía sau. Khi cô lên đến đỉnh của cú nhảy, Thú máy bốn chân rít lên tiếng kêu xung trận và lao vào đánh. Cô làm động tác kéo cung tên, tạo ra một tia lửa giữa hai bàn tay. Khi cỗ máy di chuyển đến bên dưới cô, Ngự hỏa sư thả tay cho tia lửa bay đi. Nó rít lên trong không khí, cháy ngày một nóng hơn trên đường bay và biến từ vàng cam thành xanh.

Tia lửa găm thẳng vào cái đầu hình vòm của cỗ máy bốn chân. Sức nóng của nó xuyên qua các lớp kim loại và đổ xuống sàn nhà. Xỉ sắt nóng chảy nhỏ từng giọt từ lỗ thủng đầu ra, và cỗ máy dừng lại đột ngột, ngã quỵ trước mặt Thánh Binh. Sau một giây dài đằng đẵng, nó nổ tung thành một quả cầu lửa chói sáng, ầm vang và hung bạo.

Hai chàng trai trẻ không dám nhìn thẳng vào nó, co rúm người lại trước cảnh tượng bạo lực chói mắt. Khói bụi bao phủ không khí, và đến lúc lắng xuống thì cả hai đều đã hít phải muội than, ho sặc sụa. Bất chấp tất cả, xác cỗ máy tan chảy trước mắt vẫn ám ảnh tầm nhìn của họ, chân nó nằm dài ra dưới cái đầu hình vòm đã bị phá hủy.

Schwee lộn người đứng thẳng dậy, tạo ra những tia lửa trong lòng bàn tay để đỡ mình rơi chậm lại. Binh sĩ lùi hết lại, cho cô rất nhiều không gian để tiếp đất thật hoành tráng, hai chân duỗi ra để đỡ lấy cơ thể, một tay đặt xuống đất giữ thăng bằng còn tay kia thì giơ lên cao. Đứng thẳng dậy, cô phủi lớp bồ hóng bám trên tà áo choàng, bĩu môi.

“Cha chẳng cho con chuẩn bị gì cả! Đáng lẽ ra con làm được đẹp hơn bao nhiêu! Lần sau nhớ phải báo trước đấy!”

Dù gì thì con vẫn làm tốt. Hiệp sĩ Coonbatch, hãy đưa người lên và…”

Felrick ngừng lại giữa chừng, có điều gì đó vừa khơi dậy bản năng chiến đấu của ông. Ông lao ra trước mặt đồng đội, nhặt thanh kiếm lên và xoay nó vừa kịp lúc để đỡ vài mũi tên đang nhắm vào họ. Cú va chạm khiến tay ông run lên, những mảnh pha lê vỡ vụn rơi xuống dưới chân. Vị linh mục dừng lại một chút để quan sát những mũi tên pha lê màu tím mờ ảo, vừa nhanh vừa tinh tế. Ba phát bắn chính xác nhắm vào quân lính, và nếu ông không kịp thời thì đã có thể họ đã mất mạng.

Trong khi đó, những người lính không hề nao núng. Họ rất sợ, nhưng cũng yên tâm vì sự có mặt của Thánh Binh. Họ tiếp tục dàn trận, vào vị trí phòng thủ nhưng bị gián đoạn trước khi hoàn thành.

Lùi lại!” Felrick ra lệnh, vừa cẩn thận vừa lo lắng. “Ở đây chỗ nào cũng gắn bẫy!”

Và đúng như dự đoán, ngay khi quân lính quay lại để rút lui theo lệnh ông, năm tiếng keng vang dội khắp căn phòng kín. Lối vào lớn đóng sầm lại, chốt cửa sập xuống và nhốt những kẻ xâm nhập bên trong. Các cửa sập trên trần nhà mở ra, và cả một đội quân Thú máy ào ạt lao xuống những người Solstice. Chúng rít lên như những ấm nước sôi, tiếng hô xung trận như xé thủng màng nhĩ của binh lính trong phòng. Chúng lao vào những kẻ xâm nhập, quật ngã họ bằng những chiếc chân kim loại. Họ bắt đầu bay tứ tung, bị những cỗ máy tàn nhẫn đang tuyệt vọng để bảo vệ ngôi nhà của chúng ném tung tóe.

Binh lính cố gắng tập hợp lại, tạo cơ hội cho Schwee hành động. Cô tạo ra một mũi tên lửa khác và nhắm vào một trong những cỗ máy, nhưng trước khi kịp giải phóng sức mạnh, một cơn đau dữ dội khiến cô ngã xuống sàn. Một mũi tên pha lê găm vào vai trái của cô, vết thương rỉ máu dữ dội. Đầu cô bắt đầu quay cuồng, chân cô khuỵu xuống trong khi sức lực cạn kiệt dần. Lần đầu tiên trong đời, vị Ngự hỏa sư này biết đến nỗi đau thực sự.

Linh mục cố gắng chạy về phía cô, nhưng nhiều mũi tên bắn về phía ông từ những góc khuất và nguy hiểm hơn trước. Ông gạt chúng đi, lẩm bẩm một lời cầu nguyện.

Và khi đó, thần Sol phán:

Các con ta sẽ không biết sợ

Vì chúng là tấm khiên, thanh kiếm, ngọn lửa của ta

Và thế là, chúng sẽ tấn công màn đêm đang xâm lấn

Mà không chậm trễ hay do dự.”

Ông phải liều một phen, thả một tay đang cầm kiếm ra để rút chùy thật nhanh, đến mức rách cả áo choàng. Ông giơ thứ vũ khí thiêng ấy lên quá đầu, để ánh sáng của nó rực rỡ và làm rõ biểu tượng thánh cho tất cả cùng thấy.

Khiên của thần Sol.

Ánh sáng thiêu đốt bùng lên, tạo thành một bức tường chắc chắn, tỏa sáng trước mặt vị linh mục. Nó lan ra từ cả hai phía, hút cạn sức lực của ông nhưng lại che chắn cho những người lính phía sau. Những mũi tên vỡ tan, rơi xuống đất, đập vào rào chắn, nhưng chính ông cũng đang rên rỉ vì nỗ lực.

Binh lính ngay lập tức tập hợp, đỡ Schwee đứng dậy và đặt cô ngay sau hàng rào an toàn đó. Một số bị thương, số khác tử trận, nhưng số còn lại nấp sau lưng vị lãnh đạo thánh thiện của họ. Linh mục dẫn họ vào một góc tương đối an toàn, hạ khiên xuống và cùng với binh lính ẩn núp. Những mũi tên dường như không có mục tiêu và không nhắm vào bất kỳ ai cụ thể. Có lẽ ông có thể lợi dụng điều này và…

Felrick cảm thấy mình bị đấm mạnh vào bụng, tự nguyền rủa bản thân vì đã quên mất mấy cỗ máy bốn chân kia dù chỉ một giây. Chúng không hề bị góc khuất gây cản trở, chạy vòng qua và tấn công vị Thánh Binh, người chỉ may mắn sống sót nhờ bộ giáp không cho những cái chân nhọn kia đâm qua. Felrick cầm chùy phản công, đánh gãy một chân của cỗ máy nhưng cũng bị bắn trúng một phát vào vai. Ngay cả một người dày dạn kinh nghiệm như ông cũng phải giật mình vì cú va chạm, bởi viên pha lê đã xuyên qua lớp phòng thủ ma thuật của ông và làm nứt giáp vai trái. Ấy vậy mà nỗi sợ hãi ấy ngay lập tức bị lu mờ bởi một loạt đòn tấn công khác từ lũ Thú máy, và giờ thì ông lo lắng rằng giáp chưa vỡ thì mình đã gục ngã rồi.

Thế nhưng ông cần phải câu giờ. Vì những người lính của ông, và vì vinh quang của Sol.

Cô Schwee! Phá hủy hệ thống phòng thủ của tòa nhà ngay! Ta sẽ cầm chân chúng cho cô! Đây là lệnh!”

Ngự hỏa sư vẫn còn đang khóc ngắn khóc dài, trong khi một người lính nhổ mũi tên pha lê ra khỏi vai cô. Cô vội sờ lên vết thương để đốt khử trùng, nhưng chỉ tổ làm cô khóc to hơn.

“Ông là đồ tồi!”

Vẫn thút thít, Schwee vùng ra khỏi tay những người lính như một đứa trẻ đang ra vẻ can đảm. Nước mắt vẫn còn lăn trên má, cô lại làm đôi chân mình bùng cháy, để lại phía sau những dấu chân đang cháy phừng phừng và những tàn lửa trước đây là áo choàng của cô bay phấp phới phía sau.

“Đừng có đứng im một chỗ! Không thì thành nhím đấy!”

Cô ra lệnh cho quân lính di chuyển ra khỏi cái góc phòng chết người ấy. Mục tiêu di động khó bắn hơn, nên chỉ cần họ di chuyển, những mũi tên pha lê sẽ khó mà bắn trúng. Vận cho Tinh túy tuần hoàn qua chân, Schwee rùng mình trước những gì cô có thể cảm nhận được qua mỗi bước chân. Tinh túy luân chuyển khắp tòa nhà như một sinh vật sống, không chỉ trong cơ thể Thủ thư lúc nãy, mà còn trong các bức tường, kệ sách, sách vở và cả những cỗ máy giống như nhện đang tấn công họ nữa. Chưa kể, cô còn cảm thấy chúng lơ lửng trên đầu mình, và tự trách mình đã không nhận ra chúng sớm hơn. Có lẽ đó là do sự trân trọng kiến ​​thức, có lẽ là do cái tôi khi nghĩ mình là người thông minh nhất phòng. Hoặc có lẽ đơn giản là cô đang làm việc một cách kém cỏi.

“Cẩn thận!” Coonbatch hét lên và đẩy cô ra khỏi đường bay của một mũi tên pha lê khác. Những người lính tập hợp xung quanh cô, bảo vệ cô trước mọi hiểm nguy. Một cái bẫy khác được giăng ra, lần này là những cỗ máy có cánh cỡ lòng bàn tay, ngụy trang thành những mẩu giấy vụn nhét giữa các kệ hàng xung quanh. Họ chiến đấu với chúng, vì họ tin tưởng cô sẽ đưa ra quyết định và giúp họ sống sót. Coonbatch xông lên phía trước, che chắn cho cô khỏi một đợt tấn công khác.

“Ngự hỏa sư, cô có kế gì không?”

“Tôi có phải toàn năng đâu Coonbatch. Nhưng anh hiểu cho, đã dính đến ma thuật thì bỏ mạng luôn là một khả năng.”

Tất cả cùng rên rỉ, nhưng vẫn che chắn và chừa khoảng trống cho cô. Nữ pháp sư lại chuẩn bị dùng phép, tạo ra một tia lửa và đặt tay như đang giương cung tên. Cô phóng nó đi và biến một con Thú máy khác thành xỉ nóng chảy. Sức nóng khủng khiếp từ phép thuật của cô khiến đám giấy máy bắt lửa, phân tán chúng và giúp lính của cô được chút an toàn. Tuy nhiên, nguy hiểm vẫn chưa qua, và Schwee lại thúc giục đám lính.

“Còn đứng làm gì, chạy mau!”

Họ vượt qua Felrick, ông vẫn đang quần thảo với ba con Thú máy cùng một lúc. Hai người nhìn nhau một cái thoáng qua, cùng xác nhận điều mà họ đã xác định được về tòa nhà này. Tinh túy tuần hoàn rất mạnh ở đây, chảy qua đường leyline như máu trong huyết quản. Và giống như một trái tim đập để bơm máu, cũng có thứ gì đó đang bơm Tinh túy qua cấu trúc này. Thứ gì đó bên dưới họ, thấp hơn họ rất nhiều…

Schwee do dự. Cô có thể lôi trái tim đó ra sau khi đã tìm thấy nó, nhưng liệu cô có đủ can đảm để làm vậy không? Biết đâu nó sẽ ngừng hoạt động, và cô có thể thu thập những gì còn sót lại để nghiên cứu. Nhưng biết đâu, nó sẽ sụp đổ, và kiến ​​thức cổ xưa tích cóp được qua hàng thế kỷ trước sẽ bị hủy hoại. Nhưng với những người lính đang phụ thuộc vào mình, Schwee thấy mình không còn lựa chọn nào khác.

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

13:49

Wyatt loạng choạng lùi lại khỏi trận chiến, lưng áp vào cánh cửa đã khóa chặt. Trước mặt anh, Felrick đang dấn thân vào trận chiến sinh tử với cả tòa nhà. Linh mục đẩy lùi những con Thú máy đang tấn công ông, nhưng cũng hứng chịu vô số đòn đánh từ chúng cùng một lúc. Chậm rãi nhưng chắc chắn, ông bắt đầu tiêu diệt từng con với cái giá rất đắt trên cơ thể, nhưng khả năng phi thường về sức mạnh và tốc độ phục hồi này khiến Wyatt kinh ngạc và sợ hãi.

Tuy nhiên, người thanh niên chẳng quan tâm lão linh mục già sống chết ra sao. Một ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu anh, đó là “Willem đâu rồi”. Anh cảm thấy như mình đã mất dấu thằng bạn từ rất lâu rồi, kể từ khi trận chiến nổ ra. Khói bụi che khuất tầm nhìn, khiến việc tìm kiếm càng thêm khó khăn. Anh muốn tìm thấy nó, để thực hiện ước mơ chung của họ là chuyển đến thành phố, nhưng anh không thể cử động. Anh co rúm người lại, đầu vùi vào hai bàn tay, sắp sửa òa khóc và gục ngã. Việc anh sống sót đến bây giờ đã là một phép màu, vậy thì liệu có tệ đến thế không nếu anh chỉ… ngồi xuống?

RẦM…

Một cái chân gãy của con Thú máy ngã sầm xuống bên cạnh, làm Wyatt thoát khỏi trạng thái u mê. Anh vội đứng dậy, chạy thẳng về phía Thánh Binh. Trên đường đi, anh giẫm phải đủ thứ mảnh vỡ, kim loại gãy và pha lê vụn. Không khí mùi rất lạ, đầy dầu, kim loại nóng chảy và… mùi ngọt. Anh không để ý nữa, khi an toàn đã đến rất gần.

“Felrick!”

Thánh Binh giật mình, vội vàng đẩy lui một con Thú máy nữa. Thoát khỏi tâm thế chiến đấu trong giây lát, Felrick chợt thấy sợ hãi khi thấy mình run rẩy đến thế. Tuy nhiên, ông vẫn cố gắng lấy lại bình tĩnh, vì đồng đội và vì đứa trẻ ranh đang tiến về phía mình.

Kiếm chỗ an toàn! Hoặc chạy đi nếu được! NGAY!”

“Không được! Tôi muốn giúp và…”

Chân Wyatt vẫn tiếp tục di chuyển, nhưng tay Felrick nhanh hơn. Ông nhanh chóng túm lấy cổ áo chàng trai trẻ, lôi anh lên làm chân anh treo lõng thõng.

Không được làm vậy. Cậu mới chỉ là…”

Ông đột nhiên nghe thấy tiếng động, liền quay lại che chắn cho Wyatt bằng cơ thể mình. Hàng loạt mũi tên găm vào lưng vị linh mục, làm nứt thêm lớp áo giáp và khiến ông rên rỉ đau đớn. Nắm đấm của ông siết chặt quanh cổ áo Wyatt, thể hiện rõ sự thất vọng và thù địch với chàng trai trẻ mà mình vừa liều mạng bảo vệ. Tiếng leng keng vang lên xung quanh, và một toán Thú máy khác lại xuất hiện xung quanh ông. Chúng giơ những chiếc chân nhọn như chông lên, sẵn sàng tấn công vị linh mục và kết thúc trận chiến. Felrick quay lại, sẵn sàng hứng thêm vài đòn nữa… nhưng chẳng có đòn nào trúng đích.

Thánh Binh ngừng lại và thấy Wyatt đang đứng chắn giữa ông và những cỗ máy. Chúng đưa đèn về phía người thanh niên, nhưng không di chuyển và chỉ dừng khựng lại. Khó mà tin được điều đang diễn ra trước mắt nhưng, là một người lính, ông không bao giờ nghi ngờ vận may của mình. Felrick đứng thẳng dậy, thương tích đầy mình và đang đổ máu nhưng vẫn còn rất mạnh mẽ và đầy quyết tâm.

Cậu trai trẻ. Chuẩn bị tinh thần đi. Lúc này, con sẽ làm khiên cho ta.”

“…CÁI GÌ!?”

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

13:50

Ngay giữa trận đánh, Willem lọt vào mê cung tạo bởi các giá và kệ sách. Anh di chuyển nhanh hơn mình nghĩ trong khi đầu óc rối bời trước những việc phải làm. Anh biết mình cần phải dừng ngay cuộc chiến điên rồ này, thuyết phục họ ngồi xuống mà thương lượng. Nhưng dù có cố gắng đến mấy thì anh cũng không tìm ra giải pháp. Trong khi anh chạy, những nắm giấy vụn biến thành các thú máy, ồ ạt tuôn ra khỏi các kệ và tham gia vào cuộc chiến đang dữ dội phía sau anh. Dù đường đi rất phức tạp và không gian chật hẹp, dường như mê cung đang hướng dẫn chàng trai trẻ. Nó dẫn Willem len lỏi theo khe hở giữa các giá sách, những khe hở chỉ vừa đủ cho anh đi qua. Anh lao vào khe hở đó, thấp thoáng nhìn thấy quanh mình những thú máy gục ngã dưới tay vị Linh mục.

Ma thuật của công trình này dường như cho anh thấy mọi điều đang xảy ra khi anh lao xuống con đường đó. Anh thấy bọn lính đang bảo vệ người phụ nữ đã tóm cổ anh lúc trước. Trong khi xung quanh cực kỳ hỗn loạn, bằng cách nào đó cô vẫn giữ được bình tĩnh đủ lâu để vẽ một vòng tròn ma thuật trên sàn nhà, trong đó được xếp đầy những bó vật liệu tỏa mùi thơm ngọt và tưới đẫm dầu. Dù không rành về ma thuật, Willem vẫn kịp nhận ra việc cô ta đang làm, và anh cứ thể lao về phía người phụ nữ ấy.

“DỪNG TAY…”

Nhưng đã muộn mất rồi. Schwee dậm chân lên vòng tròn phép thuật, không thèm để ý đến lời cầu xin của chàng trai trẻ. Cô phá thủng một lỗ trên sàn nhà, làm lộ ra thứ mà cô đang tìm kiếm bên dưới chân hai người. Miếng băng che mắt của cô bị đốt cháy lộ ra hai đốm than lập lòe thay cho nhãn cầu trong hốc mắt cô.

“Lạy thần Sol toàn năng… Ngươi còn đẹp hơn những gì ta tưởng tượng…”

Cô chìm vào sửng sốt trước khối cầu nằm dưới đáy cái hố mà cô vừa dùng hết sức để tạo ra. Nó đang dịch chuyển, xoay tròn. Mỗi đoạn của nó xoay như bánh răng trong một vòng tuần hoàn hỗn loạn nhưng có một trật tự kỳ lạ. Hệ thống dây điện và dây thừng kết nối với nó, lan tỏa khắp nơi như những mạch máu tỏa ra từ một trái tim đang đập. Giờ đây khi đã lộ ra, khối cầu tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ.

Lửa bùng lên từ bàn chân và bàn tay Schwee, cho phép cô bay lơ lửng và hạ xuống ngay bên cạnh khối cầu. Những lời thì thầm của cô vang lên cùng hơi thở. “Chà chà… Ma thuật Thời đại Hoàng kim… Muộn nhất là thuộc Rekindling kỷ thứ Nhất…”

Cỗ máy dường như đã cảm nhận được vụ đột nhập, nhưng bất lực không thể ngăn được cô. Nó chỉ có thể van xin bằng giọng nói lạnh lùng nhưng run rẩy của Thủ thư.

“Tôi xin cô… Cỗ máy này, tri thức này. Có thể có ích cho rất nhiều người. Tôi xin cô…”

“Ta rất lấy làm tiếc…” Schwee khịt khịt mũi, đưa tay lên và tạo ra những tia lửa lấp lánh trên đầu ngón tay mình. “Ta thực sự lấy làm tiếc…”

ẦM!

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

13:52

Felrick chưa bao giờ cảm thấy mình đến gần cái chết đến như vậy. Cơ thể ông đã đến giới hạn, còn cậu thanh niên đang giúp bảo vệ cho ông chỉ giúp được đôi chút. Những cỗ máy ấy thật là quỷ quyệt; chúng biết dùng thủ đoạn gian trá và đánh vào góc hiểm để tấn công được ông mà không hề đụng vào Wyatt. Các bó cơ của ông nhói đau, ý chí sống còn của ông bắt đầu lung lay. Những đòn tấn công của lũ Thú máy không đánh xuyên được qua giáp, trong khi ông đã quen tay với việc phòng thủ trước những mũi tên pha lê có thể đâm xuyên qua nó, thế nhưng xương sườn ông đã gãy, còn cột sống thì như bị bẻ làm đôi. Ánh sáng ma thuật của ông đang mờ nhạt dần, Tinh túy trong ông đang được tuần hoàn cấp tốc để trị thương nhưng trong đầu ông ước gì được vào phòng cấp cứu.

Ông cùng Wyatt đẩy lùi những cỗ máy và phá hủy từng con một, nhưng sớm muộn ông cũng sẽ để lỡ một đòn và bị đâm xuyên qua. Cả đời ông đã sẵn sàng để hy sinh vì Giáo hội, nhưng khi khoảnh khắc ấy đến thật ông vẫn thấy vô cùng khó chịu.

Vị linh mục nắm chặt cây chùy và cố gắng nâng nó lên, chờ đợi một đợt tấn công nữa. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Những con Thú máy đã giơ chân lên cao sẵn sàng tấn công, nhưng chúng lại dừng lại ngay tại chỗ. Đèn trên người chúng tắt ngúm, cơ thể chúng không còn phát ra tiếng động nào nữa. Từng con một đổ gục xuống đất, khiến Felrick hoang mang và không tài nào tin được vào vận may của mình. Ông định đánh thêm phát nữa cho chắc ăn, giơ cao cây chùy chuẩn bị đập tan một trong những cỗ máy bất động thành từng mảnh, nhưng một tiếng reo hò của phụ nữ đã ngăn ông lại.

“Ta làm được rồi! Đã xong việc rồi, cuộc chiến đã kết thúc!”

Felrick không kìm nổi một tiếng cười yếu ớt, không ngờ rằng sẽ có lúc ông thấy mừng vì được nghe tiếng reo hò chói tai của Schwee. Ông đặt Wyatt sang một bên và vừa định đón chào Ngự hỏa sư của mình thì lập tức phải co người lại khi thấy cô đã cởi băng mắt; ông nhìn rõ mồn một hai bên hốc mắt rỗng của cô. Ấy vậy mà cô hoàn toàn thản nhiên bay lơ lửng về phía ông, đáp đôi chân trần xuống bên cạnh vị linh mục. Ông cố gắng để không nhìn chằm chằm, giữ cho giọng bình tĩnh nhất có thể.

Con đã làm gì?

“Lõi của nó ở bên dưới, trong trung tâm tòa nhà. Đương nhiên là con đã phá hủy nó. Nhưng mà nhìn kìa!” Cô chỉ quanh. “Bừa thật đấy! May cho chúng ta là chỗ này không hoạt động hết công suất.”

Thế còn binh lính của chúng ta?

“Đang xử lý một tên làm phản. Bọn thanh niên bây giờ đúng là khó chiều.”

Felrick nhìn qua và thấy Willem đang bị những người lính Solstice áp tải. Anh nhất quyết không nhúc nhích hay bước nhanh hơn, cúi gằm mặt xuống sàn đá hoa cương. Linh mục thở dài; ông vừa nhớ ra điều gì đó và quay sang Wyatt, thể hiện sự tôn trọng hơn một chút dành cho cậu. Thế nhưng người thanh niên vẫn rất sợ hãi, lắp bắp

“Ah… Vâng, ý tôi là tôi…”

Hôm nay con đã làm một điều tốt nhân danh thần Sol, và chứng tỏ rằng mình là một người gương mẫu. Chàng trai trẻ… không, là Wyatt mới đúng. Con sẽ được tưởng thưởng xứng đáng.”

“Ừm… vâng?”

Đúng như con muốn, con sẽ được đưa đến lãnh thổ Solstice…”

“Cẩn thận, thưa Cha!”

Một người lính đột nhiên thét lên cảnh báo, và Felrick quay phắt lại tóm lấy cổ Willem. Người thanh niên đang cố gắng lao vào đâm vị Linh mục bằng một con dao phá băng, nhưng những nhát dao chỉ đâm vào tấm áo giáp hoàn toàn vô ích. Ánh mắt anh hoang dại, mạng sống của anh coi như đã tuyệt. Felrick đặt hẳn cây chùy xuống để quan sát kẻ liều lĩnh can đảm này, đồng thời gắng ngăn cản Schwee đang sẵn sàng tung ra bùa lửa của mình.

Sự phản bội này có nghĩa là gì?

“Quân giết người! Sao ngươi có thể… sao ngươi có thể làm thế!?”

“Khoan đã, khoan đã!” Wyatt thét, tóm lấy cánh tay Felrick. “Làm ơn hãy dừng lại! Hãy thả nó ra!”

Thánh Binh không dừng lại. Thay vào đó ông chỉ nhếch mép cười và thu cánh tay cầm kiếm của mình lại.

…Thật đồi bại.

Máu chảy xuống khắp thanh kiếm đen, thịt bốc khói và bỏng cháy. Không khí nồng nặc mùi tanh hôi, vừa khó chịu vừa kinh tởm. Felrick nhẹ nhàng đặt cái xác vô hồn xuống bên cạnh mình. Chỉ cần đâm một nhát vào tim, và sức sống của Willem chảy ra khỏi cơ thể cậu. Điều cuối cùng mà chàng thanh niên này xứng đáng là lòng tôn trọng, vì Thánh Binh vẫn là một Linh mục. Có lẽ ông đã đi quá xa, nhưng Giáo hội đã ra sắc lệnh như vậy.

…Hãy tha lỗi cho ta.

Thế nhưng những cố gắng sát hại ông vẫn còn chưa chấm dứt. Giờ đến lượt Wyatt xông vào vị Linh mục, biểu cảm của anh hoang dã và dữ dội như người bạn đã khuất của mình. Linh mục không kịp phản ứng với đòn tấn công này, trong khi người thanh niên thì tận dụng được sơ hở của ông. Anh trèo lên bộ áo giáp, với tới mặt Thánh Binh với một thứ vũ khí trong tay…

Felrick cảm thấy mắt trái nhói đau, và trước mắt ông mọi thứ tối sầm. Ông cảm thấy da thịt mình bỏng rát, nóng sôi từ trên mặt, nơi bị Wyatt đâm bằng cây đũa phép màu đen. Ông cố gắng hết sức gỡ chàng thanh niên ra khỏi người mình trong khi bọn lính lăm lăm vũ khí trong tay vây quanh ông. Schwee bước tới, ngọn lửa trong mắt cô bùng lên thịnh nộ. Cô đã tính thêm một cái tên nữa vào báo cáo tử vong của họ, nhưng Felrick nén đau thét lên.

“Đừng làm đứa trẻ này bị thương.”

Tất cả sững lại trước quyết định của ông. Felrick quỳ xuống, ôm lấy hốc mắt đang chảy máu. Bàn tay ông tỏa sáng, tỏa nhiệt đốt vết thương. Giọng nói của ông nghẹn lại, nhưng vẫn đầy uy quyền như thường lệ.

“Còng tay hắn, trói hắn lại nhưng đừng làm hắn bị thương. Hắn sẽ phải chịu phán quyết ở thủ đô.”

Schwee muốn phản đối, cơn thịnh nộ khát khao trả thù và sự lo âu hằn trên mặt cô. Tuy vậy cô vẫn lùi lại, lấy một mảnh vải dự phòng và bịt lên mắt mình.

“Giáo hội sẽ không khoan dung với Cha đâu… Felrick.”

“Vậy thì cái giá phải trả ấy đã quá rẻ rồi.”

Felrick nói với niềm tin không suy suyển. Wyatt bị xiềng được dẫn đến trước mặt ông, và trên mặt vị Linh mục thoáng qua chút đồng cảm. Nhưng ông vẫn quay đi, giờ đây không phải lúc để hòa giải, thậm chí nếu ông có thấu hiểu hoàn cảnh khốn khổ của chàng trai trẻ.

Tất cả lên ngựa.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *