Chương 3: Người phá băng
Wyatt đinh ninh rằng nhu cầu về nước là luôn tồn tại. Cơ thể người được cấu thành từ nước, và đến lúc chết sẽ trương lên vì nước. Các cá thể sống đều phải uống, tắm và nấu nướng trong suốt cuộc đời mình. Như thế, nước là một loại tài nguyên có thể bán, đặc biệt là ở đây, nơi nước ở dạng lỏng còn hiếm hơn vàng, bởi ít nhất là anh vẫn thấy người giàu có vàng. Mà đã ra đến đây thì chính bọn họ còn phải dùng đến cách đun sôi tuyết và băng.
Băng. Hoàn toàn có thể đó là thứ phẩm vật quý đứng thứ hai sau nước ở dạng lỏng. Trên hết, đó là tôn giáo, tín ngưỡng và nhiệm vụ của anh. Quan trọng nhất, đó là nghề của anh.
Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư
06:58
Hai người bây giờ bước nhanh hơn. Biển tuyết trắng xốp dưới chân họ chuyển từ dạng rắn sang lỏng và khô đi. Tác dụng thật kỳ diệu, Wyatt thừa nhận, và trong khi anh bước theo sau Willem với cái lư hương trong tay, khói từ nửa trên của nó vẫn bốc ra nghi ngút. Anh suy đoán có lẽ chính khói có tác dụng gì đó trong chuyện này, nhưng chẳng có gì khả dĩ để chứng tỏ điều đó. Suy cho cùng, họ chưa thấy bất cứ điều gì tương tự như thế này.
Khoảng vài phút sau, cuối cùng họ không còn nhìn thấy ngôi làng và những ngọn đuốc chiếu sáng nó bên dưới đường chân trời. Luna, với sự thờ ơ ác ý cố hữu của nàng, soi sáng con đường. Trăng yên vị giữa các vì sao, ánh Trăng sáng rọi vẻ đẹp và đáng sợ của nàng lên các thiên thể quay quanh thế giới của chúng. Hai thanh niên dùng thứ ánh sáng dù mờ nhạt đó để tìm đường. Willem có một chiếc đèn lồng tỏa ra ánh sáng chập chờn, lượng dầu ít ỏi bên trong nó chỉ đủ để giữ cho ngọn lửa lom dom ở mức thấp nhất. Trong điều kiện của họ như thế cũng đã là đủ.
Nghe thấy âm thanh của đá vỡ, họ sững sờ dừng lại trước một đống sỏi đá thay vì đất khô. Thông thường họ sẽ phải cảm nhận được tuyết, nhưng ma thuật của cái lư hương đã mở ra một con đường mới.
Willem giật mình xoay cái đèn lồng của mình một vòng xung quanh. “Chỗ này là…?”
Wyatt tiến lên phía trước, đánh rơi cả cái xe anh đang kéo theo. Một, hai, ba… Cuối cùng anh dừng lại khi thiếu chút nữa thì trượt chân trước khi có thể lùi lại. “Là cái hồ đấy.”
Cái Hồ.
Một địa điểm vô danh đã tồn tại hàng trăm thế hệ, một khối nước đóng băng bất động đã lâu, quá lâu rồi. Nó bị bỏ hoang, trở thành một nấm mồ vĩnh cửu cho mọi thứ dơ bẩn và đã chết, từ cây cối, động vật và cả con người.
Hai thanh niên nheo mắt ngắm nhìn bề mặt đóng băng, và thư giãn khi họ nhận ra bề mặt phẳng lì gần như hoàn hảo của nó. Đây đó có những lỗ băng đủ mọi kích thước, chứng tỏ sự can thiệp của con người, là thành quả lao động của các chàng trai trẻ và những người đi trước và cả sau họ. Họ đã biến cái địa ngục băng giá này thành một doanh nghiệp, để lại trên bề mặt nguyên sơ của nó những vết sẹo nhưng đã giúp đưa nó vào sử dụng một lần nữa. Họ chưa bao giờ nghĩ về sự cộng sinh giữa con người và thiên nhiên, chỉ quan tâm rằng nó thúc đẩy cuộc mưu sinh của họ.
Willem thở dài phá vỡ sự im lặng, và dùng đế ủng đạp đạp vào bề mặt băng một lần nữa. Lớp băng cũ vẫn không hề suy suyển.
“Tao còn không ngờ là bọn mình đến được tận đây đấy.” Willem xoay xở để về bên bạn mình, nhìn xuống mặt băng bên dưới. Một phần bờ hồ ngay sát đó đã bị đào vẹt đi, khiến việc di chuyển mà không có nguồn sáng chỉ mang tính an ủi từ cái đèn lồng của Willem trở nên khá mạo hiểm. “Tao cứ tưởng là còn phải mất thêm vài phút hoặc hơn thế nữa…”
“Tao nghĩ là cái này thật sự có tác dụng.” Wyatt gõ gõ vào cái lư hương đang rung lên. “Bắt đầu chứ?”
Willem gật đầu, bỏ cái đèn xuống và dùng cái tay vừa được giải phóng lấy con dao ra. Lưỡi dao tí hon này sẽ không cắt được miếng băng nào đáng giá, nhưng nó có thể kiểm tra những điểm không ổn định trên mặt nước đóng băng, hoặc tìm kiếm những điểm đáng khai thác. Người thanh niên tìm kiếm chỗ băng sạch nhất, chứa rất ít tạp chất. Ngay gần bờ thì phải đánh liều mới tìm được, nhưng càng ra xa thì cơ hội càng nhiều. Với kinh nghiệm của anh và Wyatt thì chẳng có cách nào đào sâu xuống băng mà không mắc sơ xuất. Anh thận trọng đi ra giữa hồ.
Wyatt ngáp. “Nếu mày ngã thì tao sẽ không cứu được mày đâu đấy”
“Tao biết”
“… Và nếu mày làm hỏng cái lư hương thì mày sẽ phải đền…”
“Yên cho tao tập trung!”
Wyatt im bặt và ngồi xuống theo dõi với vẻ vừa thích thú vừa thận trọng. Con đường mà thằng bạn đang đi khiến anh cảm thấy đôi chút nghi ngại, không phải do nó đi sai đường hoàn toàn, mà chính là con đường mà nó chọn. Phải mất một lúc Wyatt mới lên tiếng được, nhưng anh hoàn toàn tin chắc-
” Chờ đã”
Willem dừng bước và quay mặt lại.
“Cái khỉ gì thế?”
“Kiểm tra chỗ dưới chân mày”.
“Gì thế? Băng vỡ à?”
Theo kinh nghiệm của bản thân, Willem nghi ngờ khả năng đó, nên giọng điệu của anh mang vẻ ngạc nhiên hơn là lo lắng. Nhưng thành thật mà nói, thứ anh nhìn thấy còn tệ hơn.
Con đường mà anh chọn đã hóa lỏng, tràn xuống lòng hồ thành những vũng nước nhỏ. Cả hai người từng kỳ vọng rằng cái lư hương có đôi chút tác dụng gì đó, nhưng tạo cả cái hang trong hồ băng thế này thì…
Wyatt thở dài. “Cất nó vào túi mày đi”
“Mày chắc chứ? Tao bị bỏng thì sao?”
“Nếu không thì mày sẽ ngỏm vì ngã xuống hồ đấy. Kiểu gì thì mày cũng hoặc là chết vì nóng, hoặc là…” Wyatt gõ gõ vào bên thành đóng băng, “…chết vì cóng”.
Willem nhìn cái lư hương đầy lo lắng và băn khoăn không biết chính xác mình nên làm gì lúc này. Biết rằng thời gian của mình còn lại rất ít, anh nhét nó vào túi, và một tích tắc sau đã kịp rút tay mình ra, đề phòng trường hợp nó làm áo anh bị thủng.
… Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Nó nằm ngoan ngoãn trong túi anh và mùi hương nó tỏa ra còn ngon lành hơn nữa.
“Chuyện này…” Willem ngập ngừng.
“…Liệu có phải khói làm tan băng không nhỉ?” Wyatt trầm ngâm. “Rõ ràng không phải ma thuật lửa như chúng ta đã thấy, nhưng vì nó là ma thuật… nên tao đoán mọi thứ đều có thể xảy ra.”
“Phải.”
Willem chật vật hướng tới một điểm mà anh định trong đầu, cúi xuống dùng một mũi khoan kim loại dài và chậm rãi đào một cái lỗ trên băng. Khi thanh kim loại dài đã được cố định, anh buộc một sợi dây thừng quanh nó và thận trọng quay lại chỗ bạn mình.
“Tao nghĩ…” Anh nói, và ngoái đầu nhìn sau khi đã buộc sợi thừng xuống bờ hồ. Một khối 6×6 pace, dày 4 pace nhé? Ta bắt đầu từ đó”.
“Mày định dùng mắt để ước lượng à? Chúng ta không mang theo cái gì để đo cả-“
“Ừ thì mày cứ cắt một khối to to là được chứ gì?” Willem khẩn khoản.
“Được rồi, được rồi. Ở đây mày không thể tỏ ra chuyên nghiệp hơn một tí đâu…”
Wyatt rời đi với một cái cưa dày dặn và sắt bén hơn nhiều so với cưa gỗ thông thường. Thứ công cụ nhìn có vẻ cắt được cả đá, và thực tế cũng không khác xa lắm với việc anh sắp làm.
Xoẹt xoẹt xoẹt
Wyatt cắt liền bốn nhát, và tiếng cưa vang lên khi anh làm việc. Chẳng mấy chốc một khối vuông khá gọn gàng đã được cắt vào băng, và người thanh niên đưa lưỡi cưa xuống một độ sâu thích hợp bên dưới. Anh cưa nó ra khỏi cái hồ đóng băng, làm phẳng bề mặt và đẩy nó về bờ.
Đó là một việc làm rất cực nhọc. Kể cả có sức lực của cả tá đàn ông, công việc này đòi hỏi sự tập trung cao độ, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến một khối nguyên vẹn vỡ ra và làm hỏng sản phẩm. Anh cần phải hết sức thận trọng để không làm xước hoặc làm bẩn băng, và Wyatt thật sự hết sức cẩn thận, không muốn mất một bữa no nê cho suốt cả tuần.
Wyatt đã ước tính 6 pace mỗi chiều, và 4 pace chiều sâu. Willem đi xuống đúng lúc bạn anh đếm tới ba, sẵn sàng để di chuyển khối băng ngay lập tức. Họ cần khoảng vài phút để thu lấy khối băng đã được làm nhẵn từ dưới hồ, và tạo một con đường dốc để đưa nó lên bề mặt.
Thận từng bước đi một, Willem bước qua sợi thừng mà bạn anh đã buộc vào cái lỗ trên đỉnh khối băng. Wyatt rên rẩm theo sau.
“Mày có thể làm việc một mình không? Có thể, ta nên thuê thêm một người để dùng họ làm sức kéo thay sức la? Ít nhất thì tao cũng không bị đau lưng nữa.”
“Thế thì mày kiếm con ngựa còn tốt hơn. Với lại, có phải là mày không tự xoay xở được đâu. Mày vốn đã làm được kể từ khi chúng ta bắt đầu mà.”
“Tao có thể gục bất kỳ lúc nào.”
“Chắc rồi, chắc rồi-” Willem nắm lấy sợi dây thừng. “Thế giờ kéo được chưa?”
Wyatt rên một lần cuối trước khi kéo sợi căng sợi dây, và hai người bắt đầu gò lưng kéo. Họ dùng hết sức để kéo khối băng khỏi lòng hồ đóng băng, nhưng nó vẫn bướng bỉnh đóng cứng tại chỗ. Họ nhận thấy công việc này khó khăn một cách bất thường, nhưng trong khi Willem tiếp tục kéo thì Wyatt tiến lại gần hơn để kiểm tra con dốc của họ.
Mặt đường quá gập ghềnh. Tuy điều đó giúp hai người di chuyển dễ dàng hơn, nhưng lại cản trở việc kéo trượt khối băng ra ngoài. Hai người đã tưởng rằng điều này sẽ giúp họ di chuyển dễ dàng hơn, và khối băng sẽ làm phẳng đường dốc một cách tự nhiên, nhưng lần này nó quá cứng. Không có cách nào để khối băng tạo ra điểm tựa, cho nên nó kẹt cứng.
Willem thở hổn hển và thả sợi dây xuống để kiểm tra, cuối cùng cũng lên tiếng.
“Mày… mày làm gì đằng ấy thế?”
Wyatt cũng buông tay, ngả về phía trước.
“Hỏng việc rồi. Thế là… phí mất chắc gần nửa tiếng.”
“Thật sao?”
Willem tụt xuống và thấy quả là không có cách nào tốt hơn để kéo khối băng có hình dạng hoàn hảo này lên.
“…Lấy cuốc của mày ra, ta sẽ đào một con đường khác…”
Wyatt còn chưa nói xong thì Willem đã lôi cái lư hương trong túi ra. Làn khói tỏa xuống, phủ quanh chân anh và băng tan thành nước.
“Này!… Mày làm cái khỉ gì thế?” Wyatt lo lắng và bực bội.
“Nó làm tan băng, đúng không?” Willem giữ cái thiết bị kim loại quái lạ ấy lơ lửng phía trên con đường. “Tao nghĩ chúng ta có thể sử dụng nó theo cách này…”
Làn khói thơm làm băng tan và để lại một đường cong mềm mại dẫn lên phía trên. Willem đưa cái lư hương lên cao, làm mặt băng tan thành một con đường hoàn hảo chả khác nào một nghệ nhân chạm khắc, và anh chỉ cất nó đi khi con đường đã hoàn toàn sạch bong.
“Xong!” Willem tự hào nói. “Đường sạch rồi. Không mất tí sức lực nào.”
“Được đấy…” Wyatt nghiêng đầu thừa nhận.
Thở hắt ra, Willem cố gắng leo lên con đường vừa mới được làm phẳng, nhưng nó không còn các gờ mấu để đặt chân khiến anh gặp không ít khó khăn. Wyatt đưa tay kéo anh lên trước khi cả hai nắm lấy sợi dây và trở lại vị trí. Họ không trao đổi thêm bất cứ lời nào, tập trung và đầy nghi ngờ, vẻ tự tin thường ngày đã hoàn toàn bay biến.
Một, hai và Hấp! Khối băng trượt ra một cách dễ dàng hiếm có. Cái lư hương tỏ ra có hiệu lực hoàn hảo mà họ không thể đạt được nếu như không bỏ ra nhiều thời gian quý báu. Vật phẩm này không chỉ là một công cụ sinh tồn, mà còn là một món đồ thủ công mỹ nghệ. Hai chàng trai vừa khám phá ra sự đa năng của ma thuật.
Họ im lặng trầm tư trong khi xếp khối băng lên xe trượt và buộc chặt nó. Rồi khi mọi việc đã xong xuôi, Willem lên tiếng đầu tiên, giọng nói giờ đây khá hồ hởi.
“Thế định mức của chúng ta hôm nay là bao nhiêu?”
“Có bao giờ mình làm đúng định mức à? Lúc nào chả thêm bớt…” Wyatt lầm bầm.
“Cứ nói tao nghe.”
Wyatt khẽ đảo mắt, cầm lấy sợi dây kéo xe phía bên anh đứng. Bạn anh làm theo, cầm lấy sợi dây còn lại.
“…Hình như là thêm ba khối nữa thì phải?” Wyatt đếm. “Nhưng mà… Như tao đã nói đấy… Tao không tự tin lắm đâu- Tch!”
Và họ kéo cái xe trượt về làng.
Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư
07:21
Sau hơn 20 phút loay hoay thì họ cũng mang được khối băng đến một kho chứa công cộng nhỏ trong làng. Đó là một cái lều hở có mái lợp bằng da để bảo vệ khỏi ảnh hưởng của thiên nhiên những thứ hàng bền như kim loại, hàng đóng kiện, thùng gỗ, và tất nhiên là băng. Rất ít người ghé qua đây trong một thời gian dài, nên hai thanh niên bắt tay vào dỡ khối băng của họ xuống phần góc nhỏ của họ, và những lời trò chuyện của họ phá tan bầu không khí yên lặng và biệt lập.
“Mày nghĩ hôm nay bọn mình kiếm được bao nhiêu? Tao nghĩ cũng đến… Uhm…” Tháo găng tay, Willem bắt đầu đếm mấy ngón tay để tính toán.
“Mày không thể dốt toán đến mức này chứ.”
“Tao vừa trải qua một ngày rất dài! Thế mày… Thế mày thử tính đi xem sao?”
Wyatt nhướng mày lên, trông hơi có vẻ bị xúc phạm, và bắt đầu tính toán.
“…Tổng vào khoảng 2000 ES nhỉ ?”
“Khoan đã, thật sao!” Willem nhảy bật ra xa khối băng như thể nó được làm từ sứ – mong manh, đẹp đẽ và quý giá.
“Ừ, bình thường thì giỏi lắm chúng ta cũng chỉ có thể đào được khoảng gần nửa số này thôi,” Wyatt phủi chút tuyết và đất bám vào khối băng của họ trong khi vận chuyển. “Đúng là quái thú.”
Thò tay vào túi, Wyatt tìm kiếm một thứ gì đó mà anh chắc chắn là đã mang theo, mặc dù dường như anh đã làm nó lọt vào vào sâu trong túi hơn dự định. Sau vài lần nắm trượt, cuối cùng anh cũng lấy ra được một mảnh gỗ nhỏ hình bầu dục có khắc những dấu hiệu gì đó và mạ bằng một lớp vàng giả lấp lánh, dường như là vô nghĩa trong mắt một người ít học như anh. Anh kéo cái khăn bịt mặt xuống, cắn vào vật đó và thư giãn khi cảm thấy cái gì đó âm ấm và mềm mềm len lỏi vào tim mình. Sau một khoảnh khắc để lại trên đó dấu răng mờ, anh nhả nó ra và trao cho bạn mình.
“Đến phần mày.” Wyatt che mặt mình lại. “Đừng lấy nhiều hơn 500… Tao cũng không còn nhiều hơn để cho mày đâu.”
Willem giật lấy miếng gỗ và cũng cắn vào đó, tránh cái vết răng mà Wyatt để lại. Cơ thể anh cũng run lên vì cảm giác ấm áp trong khi anh cố lầm bầm câu trả lời.
“Imf’s nowft wifte youf twwo paift swoft eawftly…” It
Wyatt phẫn nộ giật miếng gỗ khỏi miệng Willem.
“Đó là từ tháng trước rồi. Mày nhớ chưa, là tiền thưởng do đạt chỉ tiêu của Tù trưởng mà. Lão vừa đưa cho tao hôm qua… Mà, giờ nghĩ lại thì xém chút nữa đã bị kẹt trong tuyết vì nó rồi.” Wyatt thở dài và cất mảnh gỗ đi. “Ít nhất thì cũng có vẻ như chúng ta đang hoàn thành chỉ tiêu một cách dễ dàng – miễn là Tù trưởng có đủ số khối giao dịch này. Nhưng không hiểu sao lão không đưa trực tiếp cho tao mày nhỉ.”
“Thì, đôi lúc mày cũng bẩn tính. Nếu tránh được thì đến tao còn chả muốn đụng đến mày.”
“…Mày câm đi Willem.”
Wyatt lắc đầu, liếc nhìn khối băng lần nữa.
“Lúc nãy tao không đùa đâu. Thật sự là dễ hơn tao tưởng rất nhiều. Tức là, nó không bị kẹt trong tuyết hay gì khác, đúng không? Hai chúng ta đã gặp may một cách phi lý.”
Willem lấy cái lư hương ra và lắc nó một cái.
“…Liệu có phải là nhờ nó không nhỉ? Tao đến phải mua đứt cái này thôi!”
Wyatt bước tới và dùng tay chặn Willem lại.
“Mày đang phí phạm nó đấy. Cất đi, rồi chúng ta sẽ vắt từ nó thêm chút lợi ích nữa.”
“A– A. Được.”
Willem nhét cái lư hương trở lại túi, cố giữ cho nó đúng chiều thẳng đứng và xoa xoa để làm ấm những ngón tay lạnh cóng của mình.
Thở ra một tiếng, Wyatt nhìn cái khối băng ngoại cỡ trước khi liếc nhìn lại chỗ của họ trong cái lều chứa hàng. “Có lẽ chúng ta chỉ cần làm thêm một khối nữa thôi. Nhưng mà phải nhỏ hơn cơ.”
“Ô thôi nữa mà, chẳng phải là càng mang nhiều về nhà thì bọn ta sẽ càng có nhiều để bán sao?”
Wyatt lắc đầu và thở dài. “Không. Làm sao mà bán được nhiều thế? Và liệu chúng ta sẽ mất bao nhiêu thời gian để cắt khối băng đó? Đấy là chưa kể đến chuyện mày có muốn bị đau lưng không? Vì làm chuyện đó chính là nguyên nhân mày bị đau lưng đấy.”
“Mày nghĩ nhiều quá rồi đấy!” Willem vỗ vỗ vào lưng bạn. “Đến lúc đó hẵng hay.”
Wyatt rên rỉ.
Họ vượt qua đoạn đường nhanh hơn lần trước, do cả hai giờ đây đã trút được gánh nặng và tự tin hơn trước. Khi tới nơi, Willem chạy từng bước nhỏ về phía giữa hồ băng, cẩn thận không làm vỡ bất kỳ bề mặt mỏng manh nào. Wyatt lặng im theo sau, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Thật lòng mà nói thì công việc đã quen thuộc đến mức nhàm chán, nhưng anh mải mê suy nghĩ cho đến khi rùng mình cảm thấy cái lạnh bất thường thấm qua các lớp áo của mình.
Một tay anh nắm lấy một bên tay áo, tay kia giữ chặt đuôi áo, anh loạng choạng tiến về phía trước, mắt đảo liên tục không dấu diếm tình trạng dễ tổn thương của mình.
“Này, Willem-“
Nhìn ra phía trước, Wyatt nhận thấy mắt anh không nhìn thấy gì hết. Anh nhìn xuống đôi tay đang quờ quạng trong không khí nhưng cũng hoàn toàn không nhìn thấy gì. Cảm giác nhắc nhở rằng anh vẫn còn ở đây, nhưng anh không thể tự mình kiểm chứng. Trời tối om, tối hơn cả màn đêm vĩnh hằng thông thường. Nheo mắt ngước nhìn lên, Wyatt nhận thấy…
Mặt trăng không còn bóng dáng ở đó.
“Wyatt ơi?” Willem lên tiếng gọi từ đâu đó trong bóng tối.
“Tao không thấy mày, nhưng tao ở đây.” Wyatt trả lời, giọng nghe đầy căng thẳng. “Đèn của mày đâu rồi?”
“Nó-“
Trong không gian vang lên tiếng vải vóc sột soạt khi Willem tìm kiếm cái đèn lồng. Vài giây lâu như vài phút trôi qua, khi anh vô thức dùng tay vỗ mò mẫm khắp người mình trước khi chạm vào một cái gì đó bên hông khiến nó kêu “cách” một tiếng nằng nặng của kim loại. Anh vớ lấy nó, nghĩ rằng đó là nguồn sáng trước khi nhận ra mình đã nhầm.
“Tao sợ là tao bỏ quên nó rồi. Có thể vẫn còn treo ở trong xe trượt!”
“Tao thậm chí còn không biết đấy là đâu!” Wyatt trả lời, chân như cứng lại không thể di chuyển. “Chúng ta không thể chạy vòng vòng như những con chuột chũi mù để tìm cái xe trong bóng tối!”
“Tao biết! Tao đang nghĩ đến… cái này…”
Một ý tưởng lóe lên, và Willem chộp lấy cái lư hương kim loại đang đeo bên hông. Đầu tiên, anh nghĩ đến chuyện dùng nó như kiểu một nguồn hơi ấm, nhưng rồi nhận ra anh vẫn nhìn thấy làn khói bốc lên rõ ràng như ban ngày.
“Này Wyatt!” Anh gọi với lên, vung vẩy nó trong không khí, “Mày nhìn thấy cái này chứ?”
Wyatt từ xa nhìn lại và thấy làn khói đang bốc lên.
“Ừ! Nhân danh thần Sol, mày đang làm cái quái gì thế?”
“Là cái lư hương đấy! Nhìn này!”
Willem vung vẩy cái lư quanh mình, khói bay tứ tung bốn phía. Wyatt gào lên, giọng đầy lo lắng.
“Mày đang đứng trên băng đấy, đồ thiểu năng!”
“Tao đang cố gắng để…-” Willem lắp bắp, lẩm bẩm trong khi tay vẫn vung cái lư hương mạnh hơn, và mắt anh nheo lại. “Tao đang cố gắng buộc nó làm một cái gì đó!”
“Mày nói “Buộc nó làm một cái gì đó” nghĩa là gì!?”
Nỗi lo của Wyatt bị làm ngơ khiến anh cảm thấy hoàn toàn thất vọng và bế tắc. Mặt khác, Willem tiếp tục vung vẩy cái lư hương mạnh hơn, rên lên khi nỗ lực cầu nguyện để hy vọng của mình được đáp lại một cách thần kỳ. Vật phẩm ma thuật phát ra tiếng vù vù trong không khí. Khói bốc lên từng đụn lớn, tạo ra thứ có thể gọi là nghệ thuật với bất kỳ nghĩa trừu tượng nào của từ này. Wyatt bắt đầu tiến lại gần từng bước một cách thận trọng, loạng choạng đi trên cái mà anh sợ là băng giòn.
“Được rồi, có điều là… Bỏ đi.” Wyatt nói giọng cam chịu thất bại, “Tao tới được đó là tốt nhất mày nên cất nó lại vào túi đấy!… Khi tao… Tới đấy…”
Willem dần dần cũng dừng lại. Cánh tay anh mỏi nhừ sau khi vận động quá nhiều trong cái rét cắt da cắt thịt. Anh dừng lại, thở hổn hển và rồi cảm thấy có thứ gì đó đang túm lấy mặt mình.
“…Phải mày đấy không?” Giọng nói của Wyatt vang lên trong bóng tối. Anh tập trung sự chú ý vào cái lư hương, và túm lấy nó.
“Tao đã bảo rồi, tao tự xử được!” Willem giằng nó ra xa.
“Mày tự phá nó thì có!”
Và Chát! Wyatt cầm lấy một trong các sợi xích và nhìn chằm chằm vào Willem.
“Thật sự thì, cái quái gì trên đời này khiến mày nghĩ nó có tác dụng-
Rắc! Rắc! Cái hồ đóng băng rung lên từng chập, mạnh mẽ nhưng có nhạc tính gần như theo một nhịp điệu định trước. Hai thanh niên nhận ra một thứ có hình hài kỳ lạ, dù bối rối họ vẫn đếm theo từng âm thanh phát ra từ mặt nước đóng băng – một, rồi hai, rồi một, rồi hai.
Và rồi nó dừng lại.
“…Tao nghĩ nó có tác dụng gì đó!” Willem vui mừng. “Mày thấy không? Cũng không phải là ngu ngốc.”
“Được rồi! Có tác dụng gì đó thì có ích gì cho chúng ta?”
“Tao- Uh…”
Cả hai chớp chớp mắt trong bóng tối.
“…Tao với mày chết chắc rồi. ” Wyatt rùng mình
“Đừng có xuống tinh thần thế chứ! Rồi mày xem, mọi thứ sẽ tốt đẹp cả thôi.” Willem gật gật đầu về phía Wyatt. “Tao tin rằng đó là âm thanh của những điều tốt lành! Giống như-“
Ánh sáng. Một thứ ánh sáng huyền ảo dâng lên từ phía dưới chân họ, khiến mặt hồ băng rực lên. Nó đẹp đẽ, huyền bí, gần như thần thánh.
“…Như thế!” Willem chỉ. “Mày thấy chứ? Ánh sáng đấy!”
Wyatt, người nãy giờ cứ nói với cái vai phải của Willem, nhìn xuống mặt hồ, nheo mắt chờ cho tầm nhìn được điều tiết. Anh phải thừa nhận là giờ đây ít nhất thì họ cũng nhìn được. Tuy nhiên, chính điều đó lại mang đến một nỗi lo khác nhiều áp lực hơn…
“Nó đang sáng dần lên à?”
“Cũng đúng.” Willem bước lùi lại.
Ánh sáng đã trở nên chói hơn và mạnh hơn. Vì sao càng lúc nguồn sáng càng trở nên mạnh hơn nhỉ? Câu trả lời có ngay khi lớp băng dưới chân họ bắt đầu nứt ra.
Wyatt nhìn xuống mặt băng rồi nhìn Willem.
“…Tao mà ngỏm thì mày chết với tao.”
Mặt băng vỡ ra trước khi anh kịp nghĩ hết câu. Bên dưới, vọng lên tiếng gầm đơn điệu của một loài vật nào đó to lớn và cổ quái. Nó bò ra, đục một lỗ xuyên qua lớp băng cứng như đá, tự khoét cho mình một lối thoát khỏi nấm mồ băng của nó. Đó là một quái vật nhân tạo lạnh lẽo từng được con người nhiều thế hệ trước đây tạo ra, đang gầm lên với sự giận dữ của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt. Dường như thép cũng phải cảm nhận được. Các bề mặt của nó đều có hình chữ nhật, mỗi chiều hàng trăm pace, được che phủ bằng đá cẩm thạch nguyên sơ có hoa văn đẹp như tranh. Bốn góc của nó có những ngọn tháp vươn cao lên không trung. Trên đỉnh tháp ánh sáng tỏa ra lộng lẫy hơn cả lửa, bốc ngùn ngụt lên trời. Thế nhưng chỉ sau vài giây xuất hiện huy hoàng, cái máy dừng lại chết ngắc, chỉ còn phát ra những tiếng máy vo vo.
Cả hai chật vật đứng lên khi bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, và dừng lại ở một điểm dường như là một đỉnh của bề mặt hình chữ nhật. Cho đến khi cấu trúc này ngừng chuyển động họ đã đứng vững, nhưng vẫn run như cầy sấy vì hoảng sợ.
“Nhân danh thần Sol, có chuyện quái gì đang xảy ra ở đây nhỉ?” Wyatt nhìn quanh, quờ quạng tìm bạn mình. “Willem à?”
“Phải! Tao ở ngay đây. Có chuyện gì đang xảy ra thế?” Willem trả lời, đôi chân anh còn run rẩy.
“Tao không biết!” Wyatt giúp đỡ bạn đứng vững. Con quái vật bằng kim loại tỏa ánh sáng yếu ớt có vẻ như đã hoàn toàn chiến thắng bóng tối.
Ngay khi hai chàng trai vừa đứng vững, một cánh cửa sập gần chỗ họ đứng mở ra; tiếng kim loại rít chậm rãi xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Hai người chỉ còn cách cánh cửa vài pace khi nó mở hẳn ra, để lộ một nguồn sáng lung linh tuyệt đẹp phía sau nó. Tiếc thay, những người phát hiện ra nó lại chẳng mấy quan tâm, thay vào đó, họ lùi lại, vẫn nắm chặt tay nhau.
“Có phải chúng ta chết rồi không!?” Willem hậm hực. “Tao không thích sống ở kiếp sau đâu!”
“Tập trung vào, hay là mày muốn chết thật đấy!? Tao không nghĩ là kiếp sau có những khe nứt khổng lồ trên mặt đất như thế này đâu… Thôi kệ đi!”
“Cái gì khổng lồ cơ!?”
“Chạy tiếp đi!”
Sức mạnh của nỗi sợ đưa họ đến bên rìa, nơi quái thú thô bạo chặn đứng đường rút lui của họ. Nhìn xuống dưới, họ kinh hãi tột độ bởi nhận thấy mình đang bị treo lơ lửng trên độ cao hàng trăm pace so với mặt đất, và nếu rơi từ đây xuống hẳn là họ sẽ biến thành một đống bùn nhão màu đỏ.
Wyatt thở dài. “Vậy là chúng ta chết chắc rồi.”
“…Có thể… Biết đâu có cách thoát ra khỏi đây…” Willem rùng mình vì mồ hôi.
“Dù mày có nói kiểu gì thì chúng ta cũng chết chắc rồi. Chẳng có cách nào thật sự giúp chúng ta thoát khỏi đây.” Wyatt nhìn chằm chằm vào Willem.
“…Cái gì cơ?”
“Ồ, không có gì. Chỉ là tao tự hỏi thế thôi.” Wyatt nghiến răng.
“Này! Chuyện này không phải tại tao!”
“Thì tao có bảo tại mày đâu.”
“Ờ, chẳng phải rõ là mày đang ám chỉ điều đó là gì…” Willem vỗ vỗ trán “Sao mà tao biết được chuyện gì sắp xảy ra chứ?”
“Nghe này, đợi đến lúc hai đứa chết hẳn rồi tao với mày cãi tiếp có được không?” Wyatt dùng tay che tai. “Tai tao đau…”
“Ừ ừ, nhưng tao với mày chết khi nào thế? Chả có ai chết chóc gì ở đây cả!”
“Nhân danh thần Sol, chả có cách nào để chúng ta thoát chết cả.”
“Mày mũi dãi vừa phải thôi! Sao mày không thể nghĩ tích cực lên một tí nhỉ?”
“Ý mày “tích cực” là gì!? Mà mày vừa bảo ai mũi dãi thế-“
Giữa lúc họ đang cãi vã, những tiếng lách tách khe khẽ phát ra từ mặt đất dưới chân thu hút sự chú ý của họ. Bộ hàm cơ khí khổng lồ đã ngừng nứt ra, trở thành một cái cửa hình chữ nhật mở toang hoác bất động, tỏa ra một luồng ánh sáng nhợt nhạt. Từ bên trong nó vọng ra tiếng máy rên rỉ và gầm rít ngày càng lớn. Hai người giương to mắt nhìn, chân cứng đờ như thể mọi chuyện sẽ qua nếu như họ đứng yên bất động.
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy. Từ sâu thẳm bên trong miệng con quái thú cơ khí, xuất hiện một thứ với bốn chân dài và gầy gò bám chặt vào mép cửa. Nó thoát ra khỏi nơi vừa bị giam cầm, vươn cao lên tận mái nhà và đứng thẳng dậy. Cao khoảng 30 pace, đó là một cỗ máy làm từ ốc vít và bu lông với các chi mọc ra từ một nút tròn ở giữa. Cái nút tròn này phát ra ánh sáng khắp mọi hướng, quét và tìm kiếm, cho đến khi nó tập trung vào chân Willem. Anh giật mình lùi lại, khi tất cả ánh sáng đều hội tụ về phía anh, và giờ đây thì cỗ máy đang nhìn chằm chằm vào anh.
Wyatt sực tỉnh đầu tiên, thét lên gọi bạn. “ĐỨNG DẬY VÀ CHẠY ĐI TRƯỚC KHI NÓ ĂN SỐNG CẢ LŨ!”
“Này, Wyatt…”
“CÁI GÌ!?”
“Tao không chạy được.”
Đôi chân Willem đã tê dại vì kinh hoàng, anh run và co giật tới mức không thể đứng dậy.
“…Chúng ta”
Quái thú lao về phía hai người trước khi Wyatt kịp nói hết câu, khiến anh phải vội vàng kéo Willem ra khỏi đường đi của nó.
“CẦU TRỜI ĐỪNG CẦU TRỜI ĐỪNG-“
Dù cố đến mấy thì Wyatt vẫn không giữ được thăng bằng. Anh ngã nhào bởi cái máy đã dùng chân đâm mạnh một cú ngay trước mặt anh. Willem nhắm nghiền mắt, còn Wyatt thì khuỵu xuống sàn, sẵn sàng chờ cú đòn.
Nhưng không có cú ra đòn nào cả. Khi hai người đã hoàn hồn, họ thấy mình đang bị mấy cái chân máy tóm gọn và và lôi vào trong cánh cửa sập. Họ trông thấy một con đường đi xuống, và mở to mắt trước một cái gì đó thật rực rỡ – một mái vòm bằng kính đầy những hình vẽ, biểu tượng và đường nét trông như một cái kính vạn hoa, nhưng nhiều màu sắc hơn bất kỳ thứ gì họ từng thấy. Cái máy nâng họ lên sát mái vòm, và lớp bảo vệ của toàn bộ cấu trúc tự động hạ xuống.
Cỗ máy kéo họ vào bên trong, đóng mái vòm bằng một chân trước khi hơi lạnh kịp tràn vào. Lúc đó, họ mới nhận ra bên trong tòa nhà có rất nhiều sách. Cả một kho sách đang di chuyển, nhiều cuốn bị đổ ập xuống do những chuyển động đột ngột của tòa nhà chứa chúng. Những kệ sách xếp dọc theo tường, ngoằn ngoèo giữa các lối đi như một mê cung, và sách tự trở lại kệ như chim trở về tổ. Sách phong phú đến mức hai người cứ ngỡ mình đang nhìn thấy cả một hệ sinh thái văn học thuần túy, sống động và rực rỡ.
“Đâu thế này…” Wyatt dừng lại.
“Đây là một cái thư viện à?” Willem nheo nheo mắt.
Trong khi đó cỗ máy nhiều chân như nhện kia chẳng thèm quan tâm đến việc họ nghĩ gì. Nó nhảy bật một nhát, và đáp xuống phía xa của công trình đồ sộ này, trong khu vực sàn hình bán nguyệt đã được dọn sạch cả sách lẫn gạch vụn với một cánh cửa đá cẩm thạch lớn dẫn ra phía ngoài. Nó thả hai vị hành khách từ độ cao 25 pace rồi bỏ đi. Hai thanh niên rơi xuống đất và rên rỉ vì đau.
“Thật chứ? Mẹ nó…” Wyatt vươn thẳng lưng và đứng thẳng.
“May rồi, cái đó đã không ăn thịt… Hoặc là nghiền nát chúng ta…” Willem chạy theo, bám vào vai Wyatt. “Chúng ta… đang ở đâu?”
Trước khi cả hai kịp định thần để tìm câu trả lời, một tràng tiếng cười khành khạch vang lên từ phía trên khiến họ giật mình. Trong giây lát, họ tìm kiếm nguồn phát ra tiếng khành khạch đó, cho đến khi tìm thấy nó…
Thứ xuất hiện được treo trên dây, khi rơi xuống thoạt đầu trông như một con rối cứng đờ trùm áo choàng với một cái mỏ trên đầu. Đôi chân của nó đặt từng bước nhẹ nhàng cẩn thận, đôi mắt gỗ nứt ra để lộ đôi nhãn cầu kim loại tự chuyển động. Với chiều cao 8 pace và bề rộng áp đảo, nó quay ánh nhìn về phía hai kẻ xâm nhập như thể họ là bụi bẩn dưới sàn nhà
Hai thanh niên giật mình lùi lại, nhận thấy cỗ máy ấy hoàn toàn im lặng, ngoại trừ tiếng rít ken két quen thuộc của kim loại. Họ chờ đợi nó làm gì đó, nhưng khi nhận ra nó vẫn hoàn toàn bất động thì bắt đầu tranh cãi một cách hoảng loạn.
“Ai… Đó là cái gì vậy?” Willem hỏi và đứng thẳng lên.
“Tao không biết!”
“Chúng ta phải làm gì bây giờ!?”
“Tao không biết mà, mày đừng la hét nữa!?”
Cả hai người cùng la hét như những kẻ mất trí, trong khi cỗ máy gồm toàn dây và gỗ im lặng quan sát họ. Cuối cùng Willem thở dài và bước lên.
“Willem ơi?” Wyatt gọi, rõ ràng là đang căng thẳng
“Xin chào!” Willem vẫy tay trước cái máy. “Ngươi… là cái gì?”
Im lặng bao trùm cả ba trong một vài giây.
“…Thật ra là mày nghĩ mày đang làm gì…” Wyatt càu nhàu.
“Xuỵt!” Willem xuỵt một tiếng và vẫn đối mặt với cái máy trông giống một con chim.
Và nó trả lời sau một khoảnh khắc im lặng. Có một tiếng động ù ù không thể nào nhầm lẫn phát ra từ bên trong nó, rồi chấm dứt khi câu trả lời đã sẵn sàng và cỗ máy há mỏ…
“…Tao…”
Hai chàng trai giật mình khi nghe lời nói của nó. Phát âm không hoàn hảo, nhiều thiếu sót và không tự nhiên, nhưng nó nói bằng ngôn ngữ của họ. Nó dừng lại để kiểm tra và điều chỉnh tốc độ, và điều đó đã thu hút sự chú ý của cả hai kẻ xâm nhập. Willem tiếp tục, không hề nao núng.
“Phải. Mày?”
“Tao…” Cỗ máy lại dừng lại một chút trước khi tiếp tục.Willem và Wyatt có thêm chút hy vọng, dán mắt vào cỗ máy.
“…là thư viện.”
…
Câu trả lời chẳng làm sáng tỏ được bất cứ điều gì.

