[Mùa đông] Chương 4: Niềm vinh quang cuối cùng

Chương 4: Niềm vinh quang cuối cùng

Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư

07:35

Wyatt đứng như trời trồng nhìn lên mái vòm của thư viện, ngắm nhìn bầu trời trong vắt điểm xuyết những vì sao và tuyết trắng. Vẫn chưa thấy bóng dáng Luna đâu cả, và lần đầu tiên anh thấy nhớ nhung ánh sáng mờ ảo nhưng thần thánh của nàng. Anh chưa bao giờ nhìn thấy Sol, chỉ nghe những câu chuyện từ các nghệ sĩ lang thang trong làng. Đối với thế hệ anh, có lẽ Luna chính là Sol của họ, là ánh sáng của cả thế giới, và việc nàng biến mất khiến tình hình giờ đây trở nên thật siêu thực.

… Hoặc có thể chính sự khăng khăng đòi “đàm phán” của Willem’ khiến anh bực bội.

Người thanh niên cao hơn đứng trước cỗ máy hình con chim kia, cởi bỏ hết găng tay, mặt nạ và kính bảo hộ, tận hưởng hơi ấm của cỗ máy, chuyển động các ngón tay và bàn tay như thể muốn truyền sự sống động cho lời nói vừa ra khỏi miệng. Cỗ máy đứng đó và quan sát anh ta với vẻ thích thú, mặc dù vẫn bất động và cứng đờ.

“Tao… Willem đây!” Anh chỉ vào bản thân mình, vỗ vỗ ngực. “Mày hiểu chứ?”

“Willem… cái này… hiểu…” Cỗ máy nhè nhẹ rung, chuyển động và phát ra một âm thanh không phải từ mỏ, mà có vẻ như từ trong lõi của nó. Nó nói với cách phát âm ngắt quãng, như kiểu mỗi âm tiết là một thử thách.

“Cái này…” Willem chỉ vào thằng bạn vẫn đứng nhìn mái vòm chăm chăm. “Là… Ờ, Wyatt.”

“Cái này… Là… Wyatt…”

Cái máy lại khạc ra từng tiếng ngắt quãng, còn Willem thì quay lại phía thằng bạn đồng hành của mình và lay khẽ.

“Mày ổn chứ?”

Wyatt không trả lời ngay

“Wyattttt?” Willem lay vai bạn.

“Mày có thôi đi không hả?” Wyatt kêu lên, đẩy thằng bạn ra xa. “Mày lại định làm tao đau đầu nữa hả?”

“Mày đã đứng im lặng quá lâu rồi đấy, thế thôi! Ở đây rất ấm áp, mày thư giãn chút đi.”

“Tao đang… chỉ là không rõ có chuyện gì đang xảy ra ngoài kia… Và liệu có phải là mày hơi quá… tùy tiện với chuyện này không? Cái thứ này, nó…”

Họ quay lại nhìn cỗ máy hình chim, nó đang đứng yên và phát ra những tiếng vo vo khe khẽ. Quả thực, cho dù có tranh cãi với nhau, cả hai người đều công nhận bất kỳ ai tỉnh táo cũng sẽ khiếp sợ trước vẻ ngoài của nó. Quy mô, chuyển động của nó… tất cả đều quá kỳ lạ.

“…Ý tao là…” Willem thầm thì, “Chúng ta còn có lựa chọn nào khác à?”

“Bỏ trốn, hoặc ít nhất là thử bỏ trốn? Không nói chuyện với cái đó… dù bất kỳ đó là cái gì?” Wyatt thầm thì. “Chúng ta vẫn đang có nguy cơ gặp nạn. Ở đây không có bất cứ chỗ nào là an toàn cả.”

Đôi bạn nhìn lên trần nhà, họ thấy cỗ máy khổng lồ hình nhện đang rình rập khắp mọi bề mặt có thể leo trèo của toàn bộ cấu trúc. Mỗi bước chân nó đều tạo ra tiếng vọng, nhưng không hề có dấu hiệu va chạm; cỗ máy này duyên dáng đến khó tin so với kích thước của nó. Ngoài ra thì sách vở vẫn tiếp tục bay tứ tán giữa các giá, chỉ trừ mỗi cánh cửa dẫn ra bên ngoài là không bị động chạm tới. Tình thế của họ thật bi đát khi bị treo lơ lửng cách mặt đất hàng trăm pace, và thậm chí nếu họ thoát được đi chăng nữa thì bầu trời thiếu trăng vẫn bao trùm họ. Không ai trong số họ biết cần phải làm gì, nhưng cuộc cãi vã thì vẫn tiếp tục.

“..Tao đang nói với mày đấy. Mày đã hơi quá tùy tiện rồi đó, Willem! Tao với mày đâu phải là dân thám hiểm đi tìm kiếm phiêu lưu; Tao với mày chỉ là hai thằng ngu tự đâm đầu vào… cái chỗ này. Chúng ta thậm chí còn không biết liệu đây có phải là cái bẫy chết người hay là cái máy kia có muốn chúng ta chết hay không.”

Nghe vậy, Willem quay đầu nhìn cỗ máy hình chim đang treo lơ lửng. Nó vẫn cứng đờ, không hề thay đổi trạng thái lờ đờ. Dù đã cố gắng thúc giục, anh vẫn không biết gì về nó, và đoán chừng nó cũng chẳng biết gì về anh. Anh thở dài.

“Tao chỉ… Tao chỉ đang cố tìm giải pháp thôi. Chúng ta còn có thể làm gì được nữa? Nó không hiểu chúng ta – Nó chỉ tỏ ra đang cố gắng hiểu thôi. Ý tao là, nếu như hai bên có thể hiểu nhau, biết đâu chúng ta còn có thể đàm phán?’

“Hoặc nó chỉ đang cố gắng nắm bắt ngôn ngữ của chúng ta vì một lý do khó hiểu nào đó. Dù sao đi nữa, tao không…” Wyatt dừng lại, liếc nhìn cái máy. “Tao không tin nó.”

“Vậy thì tin tao được không? Về chuyện này ấy?”

Hai thanh niên nhìn nhau trong im lặng tuyệt đối, một thời điểm mà cả hai đều tập trung vào nội tâm khi từng giây trôi qua. Họ vừa mới bước vào một thế giới mà mới ngày hôm qua thôi họ còn chưa thể hình dung được, cuộc đời họ còn bị giày vò trong sự đơn điệu và lặp đi lặp lại của thế giới, giờ đây đã được thay thế bằng những phép màu và ma thuật của một thế giới rộng lớn hơn. Bụng họ quặn cả lên trong khi thế giới quan đang thay đổi của họ bắt đầu tác động.

Ngày hôm nay nhất định sẽ có gì đó thay đổi, họ mường tượng như vậy. Có gì đó nhất định sẽ không còn như trước. Không ai trong số họ muốn đi trên một con đường không có ánh sáng, điều mà họ quyết định sẽ tin tưởng lẫn nhau, và không còn tin tưởng vào bất cứ thứ gì khác.

Wyatt thở dài. “…Đừng làm hỏng chuyện đấy.”

“Có phụ thuộc vào tao đâu, Tao còn chả biết tao đang làm gì nữa là!”

“…Thế sao mày buộc tao phải tin mày từ đầu chứ-“

Một tiếng kẽo kẹt vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Từ phía sau, cỗ máy hình chim đang lờ đờ bắt đầu chuyển động những chi bị căng cứng, dập dờn trôi về phía họ như một con chim thật. Nó cứng ngắc, nhưng không bất động, như thể nó có mục đích nhưng lại không còn năng lượng dự trữ. Hai thanh niên đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm không chút sợ hãi nhưng đầy lo lắng.

Cách họ khoảng sáu pace, cỗ máy hoạt động trơn tru hơn, các chi của nó vung vẩy như trong một màn trình diễn. Nó vung đôi ‘cánh’ làm từ những ống rỗng với các khớp nối liên kết với nhau bằng dây, và hạ thấp xuống ngang tầm ‘đầu gối’. Sau một hồi kêu vo vo, giọng nói của nó lại vang lên, tự tin hơn như thể vừa có cơ hội tập dượt.

“Xin chào.”

Cỗ máy thốt ra từ đầu tiên, chất giọng và trọng âm vẫn hơi sai nhưng, không thể chối cãi, đây đúng là ngôn ngữ của họ.

“Ta đây là người chăm nom thư viện này.”

Hai thanh niên đứng đơ ra một lúc, rồi Willem lên tiếng trước.

“Tức là thủ thư á?”

Cỗ máy dừng lại, suy nghĩ về điều anh nói, rồi tiếp tục.

“Một… Thủ thư. Nếu đó là cách để gọi những người trông thư viện, thì đúng. Ta đây là thủ thư. Là Thủ thư của thư viện này.” Nó nhắc đi nhắc lại chữ ấy, thử nghiệm cách phát âm. “Thử thu… Thủ thư…”

“Khoan.” Wyatt chen vào, nheo mắt nhìn. “Làm sao mà mày nói sõi vậy? Không thể… Mày không thể nào học được ngần đó từ cách dạy dở dở ương ương của Willem được.”

“Ê!” Willem vặc lại, nhưng rồi cũng im vì anh nhận ra độ nghiêm trọng của tình hình, và đúng là cách anh dạy dở dở ương ương thật.

“Cách nói… không, “Ngôn ngữ” mới đúng,” cỗ máy kêu quang quác, gãi cằm bằng một bên cánh. “Ta đây lúc đầu không nhận ra nó, và đúng là nó rất lạ, nhưng vẫn gần với nhiều ngôn ngữ đã được công nhận. Giống nhất là tiếng hiện đại của Kosichvia, Agrosia và Mantan…”

“Nói… kiểu gì cho bọn này hiểu cái.” Wyatt than, chưa gì đã mệt vì nghe.

“Ta đây quen với ngôn ngữ này về mặt từ vựng và ngữ pháp. Đủ để suy đoán và diễn giải… gặp khó khăn tối thiểu. Đủ giao tiếp.”

“Đầu tiên ông có thể nói dễ nghe hơn…” Willem bĩu môi. “Ví dụ, thử bắt đầu câu bằng “Tôi” xem nào. “Tôi” là chỉ bản thân, nhưng là tự mình chỉ mình, còn “Ta” là… Rồi thì trong ngữ cảnh cụ thể?”

“Ta đây không hiểu.”

“Thay “Ta đây” bằng “Tôi” rồi thay đổi thì của câu.” Wyatt chen ngang.

“Tôi… Tôi thế đúng không?”

“Không, thử… Tôi đang làm gì. Tôi là tôi. Tôi ở đây… Ví dụ vậy.” Wyatt thêm vào.

“Tôi… Tôi nói… đúng chưa?”

“Đúng rồi.” Wyatt nhún vai.

Willem nhìn chằm chằm vào Wyatt lúc đang dạy, làm anh rên rỉ. “Làm sao?”

“Mày dạy giỏi đến bất ngờ đấy.”

“Tao giỏi giang gì, tại mày kém thôi.” Wyatt day hai bên thái dương. “Ugh… Sao tao lại làm trò này chứ. Chuyển chủ đề đi được không?”

“Ờ, đúng!” Willem tiến lại gần cỗ máy. “Làm ơn để bọn tôi về nhà.”

“Nhà.” Cỗ máy trả lời, đôi mắt có đục lỗ ở giữa chớp chớp. “Dù tôi rất muốn, tôi không hiểu nhà là đâu. Bên ngoài không nhìn được. Rất tối.”

“Oh…” Willem thở dài, lại nhớ về hoàn cảnh của họ. “Tức là, gần lắm, nhưng nếu không nhìn thấy.”

“Đúng, tôi không đi tới đó được.”

Tất cả im lặng trong giây lát, chấp nhận thất bại trước thiên nhiên. Willem tỏ ra thất vọng ra mặt, cũng nhăn nhó như Wyatt nhưng biểu cảm hơn. Cả cỗ máy cũng cúi xuống, như thể đang công nhận sự bất lực của nó.

Phải một lúc sau Willem mới nói tiếp, cố gắng chuyển chủ đề. Giọng anh hơi run rẩy. “Vậy… Làm sao ông di chuyển được? Tức là, hẳn đó phải là… ma thuật gì đó đúng không? Chân ông tàng hình à?”

Cỗ máy ngừng lại rồi trả lời bằng giọng giảng giải. “Cậu cho rằng thư viện này di chuyển được nhờ “ma thuật” là sai. Những cỗ máy vĩ đại và công nghệ đã làm nó di chuyển. Không có chân, chỉ có lực đẩy từ máy móc trong nền tòa nhà. Không được để lộ chi tiết, do chỉ dẫn của những người chủ cũ. Sẽ có thêm thông tin trong sách ở dãy 192, ngăn thứ 3.”

“Ờ…” Willem ngừng một lúc, rồi biểu cảm của anh đột nhiên tươi tỉnh lên. “Bọn tôi đọc các thứ được chứ? Có cho phép không?”

“Đây là thư viện, nên được, tuy nhiên…” Cỗ máy hình chim đưa một cánh lên, gọi một cuốn sách khổng lồ đến. Bìa sách phải rộng 9 pace và dài 12 pace, ấy vậy nó vẫn bay được như những cuốn nhỏ hơn. “Tôi… sẽ phải dịch chúng ra ngôn ngữ của các cậu, sẽ mất một vài tháng hoặc thậm chí vài năm. Tôi có thể dịch trực tiếp, nhưng làm vậy cũng mất nhiều giờ và không tránh khỏi sai sót vì kiến thức hạn hẹp.

“Thì, bọn tôi vẫn đợi được phải không?”

Willem hỏi và chờ, nhưng Wyatt chỉ thờ dài. Anh không mấy quan tâm đến trong này chứa đựng những gì, chú trọng hơn vào việc phải an toàn thoát khỏi đây thế nào. Anh nói vậy với cỗ máy.

“Thực sự ông không có cách nào tìm đường về nhà cho bọn tôi à? Ở ngay gần đây thôi mà, có lẽ có dấu hiệu có nhà hay ánh sáng mà ông có thể tìm ra.”

“Có khả năng, cũng có rủi ro. Tín hiệu mờ nhạt và không đáng tin. Cỗ máy này không được thiết kế tinh tế đến mức đó.

Wyatt cắn môi. “Vậy ông… dò ma thuật được không?”

“Làm vậy quả thật dễ hơn những tín hiệu vật lý. Đúng. Có khả năng.”

Wyatt nhẹ cả người. Hẳn ai đó trong làng phải có mấy thứ đồ ma thuật lặt vặt, như cái nhà kính từ Thời Hoàng kim trong sân sau nhà Tù trưởng. Nếu thế vẫn không đủ, thì hẳn lão Hubbs phép thuật đầy mình sẽ dễ phát hiện hơn. Ít nhất là anh nghĩ vậy. Anh quả thật không hiểu ma thuật là cái mô tê gì, hay liệu dò tìm nó có giống như truy dấu bước chân trong tuyết không. Anh chỉ biết là làm được, nhưng dưới áp lực của những kiến thức mới này anh chỉ có thể thở dài.

“Vậy làm luôn được không?”

“Tôi không rành về thời đại và vị trí này. Tôi cần mẫu vật để tìm hiểu tôi đang tìm gì. Khả năng máy móc không tương thích với môi trường hiện tại cũng cần phải tính đến…”

“Ông nói đơn giản cho.” Wyatt cau mày.

“Đưa tôi mẫu vật.”

Wyatt vò đầu bứt tai. Anh biết là sẽ không dễ, nhưng “mẫu vật” á? Cả hai thằng đều chữ nhất bẻ đôi không biết về ma thuật và những nguyên tắc của nó, đến miêu tả nó là cái gì cũng còn không xong. Liệu đưa gì được cho cái máy kia làm mẫu vật, hẳn phải là một thứ vốn chứa ma thuật…

Luồng suy nghĩ của Wyatt bị cắt ngang khi một tiếng cạch vang lên, và anh thấy Willem lấy cái lư hương ra. Cái thứ công cụ làm tan băng, mua được từ một lão pháp sư dở hơi với cái giá (hơi) sòng phẳng… Và là một thứ vốn chứa ma thuật! Willem đưa cái lư hương ra trước mặt cỗ máy, hỏi.

“Này có được không?”

Cỗ máy cầm lấy nó bằng những móng vuốt cong, mảnh bằng kim loại rồi đưa lên gần mắt nhìn. Nó ngắm nghía cái vật đó một lúc, lắc lư nó trên những sợi xích đồng rồi thu vuốt lại và mang nó theo mình.

“Tạm được.”

Nó bay lên, những sợi dây treo mang sức mạnh không tưởng. Cỗ máy bay lên trên những giá sách, nói với hai người đứng dưới trước khi biến mất.

“Tôi sẽ dò tìm tín hiệu khả dĩ gần đây nhất, và đến gần đó khi tình hình bên ngoài cải thiện.”

Wyatt huých cùi chỏ. “Ý hay đó.”

“Mày khen ý tao hay rồi huých tao là sao?”

“Tao mới là thằng nói chuyện mà.” Wyatt ngồi xuống, nằm đặt tay xuống sàn. “Và tao cũng là thằng làm được đến ngần này.”

“Wyatt, mày với tao có đang ganh đua gì đâu.”

“Vì tao thắng.”

“Đúng là thằng chảy dãi.”

Rồi họ cùng ngồi xuống, cái cửa sập trên mái kính đóng lại, hai cánh cửa cứng như đá rền rĩ và chặn tầm nhìn ra ngoài trời. Đóng cửa xong, cỗ máy khổng lồ lại kêu rì rầm và di chuyển, làm hai người khách rung lắc nhè nhẹ. Họ nhanh chóng làm quen với điều đó, quá mệt để suy nghĩ về những câu hỏi chưa rõ ràng và biết ơn vì khoảnh khắc nghỉ ngơi.

“Tao ngủ cái đây.” Willem thở dài và nằm ra sàn.

“Ngay đây á?” Wyatt khá sốc, nhìn thằng bạn mà khó tin. “Tao nói gì về cái chỗ này rồi?”

“Tao không nghĩ giờ mình làm được gì nhiều đâu… Ngoài ra thì cái ngày này dài lắm rồi.” Willem dụi tay áo khoác lên mắt. “Tao ngủ cái đã.”

Wyatt day hai bên sống mũi, tỏ rõ vẻ không thoải mái. “Chuyện mày tuyệt vọng đến mức muốn ngủ trên sàn thì không kể, nhưng mà mày thực sự vô tư đến mức làm thế này á?”

“Wyatt à…”

“Còn chưa kể, tại sao cái máy này nó gây tiếng động, rồi cái gì đẩy mình lúc nãy, rồi…”

“Wyatt.” Cuối cùng Willem cũng hết chịu nổi, gõ đầu thằng bạn một phát đau điếng. “Đi nghỉ đi mày.”

Wyatt dừng lại và nhìn chằm chằm, nhưng chỉ một lúc sau anh cũng thở dài và quyết định nằm cách thằng kia một quãng. Tuy thế, và dù mắt đã nhắm, anh vẫn tiếp tục than. “Làm thế này ngu cả người…”

“Thoải mái thì chẳng ngu.”

“Câu đó không phải như thế.”

Cả hai cùng bật cười, rồi cùng ngừng nói. Mắt nhắm nghiền, rồi họ ngủ thiếp đi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *