Chương 5.5: Hãy kinh hãi đi! Vì Thần đã giáng lâm!
[ Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư]
Gửi Hội huynh đệ, thuộc kinh đô Gunnyvere linh thiêng nhất,
Hôm nay, trong đồn chúng ta đã chờ đợi lòng thương xót mà Chúa tể của chúng ta đã ban phước từ bấy lâu nay, và vì thế các binh sĩ đã được huy động làm việc như thường lệ. Thế nhưng, bi kịch đã ập đến với đội quân khiêm tốn này. Vào 2 giờ chiều, hướng gió đột ngột thay đổi mà không báo trước. Mặt trăng tắt sáng chỉ trong vài giây, và Nữ thần Tàn nhẫn biến mất khỏi tầm mắt, giá buốt cũng trở nên khắc nghiệt hơn trước. Chúng ta hoàn toàn bất lực trước thời tiết biến động thất thường, quân lính phải đi trú rét trong đồn. Không lâu sau, bão tuyết ập đến. Đồn của chúng ta bị ngắt liên lạc trong ba giờ.
Tuy đã đảm bảo được tính mạng của binh sĩ và toàn vẹn các công trình trong đồn, chúng ta đã hoàn toàn mất liên lạc với nhiều ngôi làng lương thiện đang nằm dưới sự bảo vệ của đồn này. Ta đã ra lệnh khẩn trương thiết lập lại liên lạc cho toàn bộ anh em binh sĩ, vì sợ rằng thời gian đêm tối mịt mùng mà ta đang trải qua sẽ dụ dỗ những thứ quái vật đến ngưỡng cửa của lương dân. Cầu thần Sol nghe được lời cầu nguyện của chúng ta trong những lúc này.
Kẻ đầy tớ hèn mọn này xin…
Ngòi bút lớn loạt xoạt trên mặt giấy, mực bồ hóng thơm phảng phất đang trải thành từng dòng chữ trên mặt bàn gỗ đen bị một tiếng kẽo kẹt làm gián đoạn. Kẽo kẹt, bản lề cũ rít lên và làm hỏng cả không khí trong phòng. Ông rời tay bút, cắm ngòi vào trong lọ mực. Đôi tay thô ráp khỏe mạnh, bọc trong đôi găng tay sắt, với lấy cây nến gần đó và dập nó đi. Ông quay người, hoặc ít nhất là phần còn lại của cơ thể ông, các bộ phận khác cũng kêu kẽo kẹt vì chúng chỉ là đồ thay thế nhân tạo.
Tất cả những điều này đều là bình thường với ông. Trong số rất nhiều quốc gia và vương quốc vẫn còn tồn tại trong đêm trường vĩnh cửu này, có lẽ chỉ có một nơi vẫn còn rực rỡ như một ngọn hải đăng cho cả thế giới. Solstice, đế quốc Mặt trời, quốc gia lớn nhất phương Tây và có lẽ cũng là quốc gia lớn nhất còn ổn định. Ở đây, những người tin theo thần Sol, thần lửa và ánh sáng ban ngày, sống và tiếp tục sự hiện diện của họ. Giáo hội Thần Sol, với trí tuệ vĩnh hằng của họ, khiến cho giá rét cũng phải chùn bước trước sức mạnh của Chúa tể của họ. Một đế quốc từ quá khứ, Solstice có lịch sử rất lâu đời, bành trướng nhờ quy mô của nó, nhưng vẫn rất hùng mạnh và người dân nhiệt thành.
Nhưng giống như mọi đế quốc trước đây, Solstice không thể nắm giữ chủ quyền và quyền lực mà không có sức mạnh quân đội. Một đế quốc cần có binh lính, và Đế quốc này có rất nhiều lính. Quan trọng nhất trong số đó là đội quân đa dạng và linh hoạt…
Các Thánh Binh.
Thánh Binh là tước hiệu chỉ dành cho những thành viên của một hội huynh đệ của những chiến binh theo đạo, những người trung thành phục vụ cho Solstice. Chỉ có con em gia đình quyền quý, có quan hệ với hội giáo sĩ hoặc trẻ mồ côi trong chiến tranh với tiềm năng nổi bật mới được thu nạp. Được huấn luyện từ nhỏ, đến lúc họ trưởng thành các phó tế này sẽ được rèn giũa để trở thành một tu sĩ đích thực và một chiến binh vô song. Trung thành đến cuồng tín vào mục tiêu của Giáo hội, đến mức sẵn sàng hy sinh bản thân mình, nhưng lại là lực lượng vũ trang tinh nhuệ nhất của Đế quốc của thần Sol, cả về chiến thuật lẫn võ thuật. Họ cũng tham gia vào những hoạt động tâm linh nữa, vì linh mục thì vốn đã hiếm. Một Thánh Binh mạnh hơn những người lính thông thường, và xứng đáng nhận vinh quang hơn một linh mục bình thường. Họ rèn luyện thân thể, ma thuật, thậm chí là biến đổi bản thân. Họ là người còn hơn cả loài người, và bất cứ ai bắt gặp một Thánh Binh cũng phải công nhận như vậy.
Là một trong những người lính linh thiêng ấy, người đàn ông đang viết dở bức thư kia công nhận rằng bị làm gián đoạn không phải là điều tệ nhất có thể xảy ra. Ông đã trải qua những điều còn tệ hơn nữa. Cái đồng hồ đứng đặt gần tường đang chỉ 11h14. Ông đứng khỏi ghế và cho gọi người đang đứng ở cửa đợi.
“Vậy có gì cần ta giải quyết sao, Hiệp sĩ Coonbatch?”
Giọng nói của ông rất lạ. Nam tính rõ rệt, trầm và trong, vang vọng dưới mái nhà. Rền vang, đầy uy nghi nhưng không hề tỏ ra thù địch. Chỉ có sự tò mò, lịch sự và nhu cầu giao tiếp. Trong bất cứ tình huống nào khác, giọng nói ấy có thể được coi là thân thiện.
Còn người kia, Hiệp sĩ Coonbatch, là một người mặc đồng phục đơn giản của lích, với áo tunic màu be trùm ra ngoài bộ giáp xích, mũ giáp có quai, và đôi ủng da chịu lực nặng. Da anh sạm đi như thể vừa cháy nắng, tóc xám như tro, mắt vàng da cam như lửa, tất cả đều ẩn dưới mũ trùm. Bộ mặt anh không còn trẻ, nhưng cũng không cứng ngắc hay già nua, như một người cha vừa có con đầu lòng. Anh đứng thẳng như khúc cây, hai chân chụm lại, tay phải đặt lên tim. Một giọt mồ hôi nhỏ chảy xuống đôi lông mày.
“Thưa Cha Felrick… Con đã thu thập…”
Thánh Binh bước đến. Ông là một người bệ vệ, giống hệt như giọng nói của ông, và cao hơn Coonbatch phải đến nửa pace. Mọi bước đi đều nhịp nhàng đều đặn, như thể mọi cử chỉ đều được suy tính hoàn hảo từ trước, dáng người ông nặng nề như bộ giáp tấm kín đang mặc trên người. Áo giáp đen, viền vàng, đội mũ giáp có mỏ như một con chim săn mồi, ông trông vừa vĩ đại vừa lạnh lùng. Tuy thế, sức nặng của ông không hề gây ảnh hưởng đến độ nhanh nhẹn. Thánh Binh nắm lấy cánh cửa và đóng lại, nhanh nhẹn mà nhẹ nhàng đến nỗi không khí không bị giao động. Dưới bóng của ông, Hiệp sĩ Coonbatch thấy sợ hãi, và còn thấy sợ hơn khi vị linh mục ấy bắt đầu nói.
“Hiệp sĩ Coonbatch.”
Tiếng nói ấy làm Coonbatch chùn bước. Trong một khoảnh khắc, hai người nhìn nhau, làm Coonbatch phải ngửa cổ hết cỡ mới thấy được mắt Cha Felrick. Yên lặng, rồi Cha đưa một tay ra và nhẹ nhàng nắm vai người lính.
“Hẳn là con đã rất mệt sau khi làm nhiệm vụ. Ta thành thật xin lỗi vì đã không thể cùng con ra chiến trường, ta phải… suy ngẫm. Từ ngữ suông thì không thể thể hiện hết lòng biết lỗi của ta, vậy liệu một tách trà thì sao?”
Coonbatch thở dài, nhẹ cả người vì thoát được áp lực mà anh phải chịu bấy lâu nay. Anh rút lui khỏi vòng tay của Cha, đứng thẳng hơn nhưng cũng thoải mái hơn.
“Con rất vinh dự. Tuy nhiên, chúng ta có… những báo cáo xấu từ phía Tây, thưa Cha.”
Dáng người của Felrick thẳng lên ngay lập tức. Ông nhìn Coonbatch một cái, rồi bắt đầu đi về phía hành lang bên phải.
“Vậy hãy kể chi tiết cho ta, Coonbatch. Vừa đi vừa nói.”
Người đàn ông nhỏ con hơn đi theo, cố gắng đuổi kịp ông.
“Uh, chúng ta… cái thị trấn hỏa xa ở phía Tây, tên là…”
“Là Koahl phải không?”
“Dạ, đúng ạ! Chúng con đã bảo vệ được nó và liên kết với, ah, các lực lượng địa phương… Nhưng các đội trinh sát đã phát hiện ra một vấn đề. Đó là…”
Đến góc rẽ, linh mục quay xuống cầu thang xoắn ốc với tốc độ khủng khiếp, nhất là khi tới khúc quanh nào là ông lại làm một cú rẽ hoàn hảo ở đó. Thở dài mệt mỏi, người đàn ông nhỏ bé hơn đi theo, cố gắng bắt kịp ông.
“Chúng con nhận được báo cáo – mà đúng hơn là nhân chứng – về những vụ nổ lớn trên bầu trời gần một ngôi làng, những vụ nổ có… nguồn gốc ma thuật. Cá nhân mà nói, con sẽ vào đó điều tra, không thành vấn đề. Nếu… ah, miễn là các anh em binh sĩ đồng lòng. Thật không may là họ… um… bất đồng.”
“Vậy là lui quân sao?” Linh mục rẽ ngoặt xuống khỏi cầu thang, giọng nói của ông trở nên khàn hơn. “Vậy hãy cho ta biết tên của những người lính trong…”
“KHOAN ĐÃ!” Coonbatch đột nhiên thét lên và cầu xin. ” Nếu như, ví dụ, Cha có thể dẫn chúng con vào hiểm nguy… chúng con sẽ thấy yên tâm hơn vào…” Coonbatch nuốt khan, chọn từng từ một cách cẩn thận để mình không bị đánh giá nhiều hơn. “Vào… niềm tin của chúng con.”
Linh mục nhìn anh, như thể đang kiểm tra điều gì đó trong đầu. Ông quay đầu ngang dọc, biểu cảm khó nhìn dưới lớp mũ giáp.
“Vậy con có xung phong không?”
“Có! Và… và bất cứ ai trong trung đội của con, thưa Cha.”
Trong giây lát, Linh mục đặt tay lên cằm, gõ gõ lớp kim loại và gật đầu.
“Trong đội của con có Ngự hỏa sư không?”
Mặt Coonbatch trở nên đăm chiêu, anh đưa tay lên gãi cằm một cái.
“Nếu nhớ không nhầm thì… Cô Schwee đi với chúng con.”
“Được. Chuẩn bị sẵn sàng cho các anh em đi. Chúng ta sẽ xuất phát sớm thôi.”
Có gì đó dâng lên cổ anh và mắc nghẹn lại ở đó. “Vâng thưa Cha.”
Không chút do dự, người lính quay lưng lại hành lang và chạy biến nhanh nhất có thể, bộ giáp xích kêu leng keng và cái mũ giáp thì lắc lư. Linh mục tiếp tục đi, không mấy quan tâm đến lời nói của người lính kia. Ông tiếp tục đi qua những hành lang đá đen được thắp sáng bằng đèn lồng, qua ba cánh cửa với độ vững chắc tăng dần trước khi dừng lại trước cánh cửa cuối cùng bằng kim loại. Ông cầm tay nắm cửa, nhanh chóng đọc tấm bảng đen với dòng chữ vàng treo trước mặt.
KHO VŨ KHÍ CỦA NGỰ HỎA SƯ
Ông nhẹ nhàng mở cửa và được đón chào bởi mùi cháy khét. Linh mục cẩn thận bước vào và đóng cửa, xem xét bên trong căn phòng. Phần đầu tiên là một phòng chờ rộng 10×7 pace, một cánh cửa ở phía tường ngắn và bên phải là một cánh cửa khác có song chắn bằng kim loại. Những cái ghế gỗ được đặt cạnh nhau dọc bờ tường, cách đều và không làm vướng cửa và cả khu tiếp tân. Đèn lồng treo rải rác quanh tường và trong các góc nhà, những ngọn lửa im tắp, hầu như không bị chập chờn.
Đến khu tiếp tân, Linh mục xem xét căn phòng sau song chắn. Chỉ là một văn phòng nhỏ, mỗi chiều không quá 4 pace, bên trong không có gì khác ngoài cái bàn, các cái hộp và một tủ hồ sơ bằng gỗ, có đèn treo ở hai bên. Một đóa hoa kỳ lạ màu xanh, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, cắm trong cái lọ trên bàn, hẳn là do sở thích riêng của người làm việc ở đây. Một người vóc dáng trung bình, mặc bộ áo choàng da cam phủ ngoài lớp áo đen ngồi bên cái bàn, gõ ngón tay. Bộ mặt anh mang vẻ tự mãn nhưng buồn chán, cằm lún phún râu, nhìn rất thô kệch và đôi mắt thì khép mờ. Ngay khi thấy Linh mục, anh đứng bật dậy, mắt sáng quắc.
“Cha Felrick! Um… Sao cha lại hạ mình xuống đây?”
“Cô Schwee có ở đây không?”
Cậu lễ tân nhướn mày nhìn lại, rồi quay về phía một quyển sách dày, lật những trang giấy phủ đầy bụi đến khi tìm thấy thứ cần tìm.
“Có thưa Cha. Cô ấy vừa quay lại từ chuyến đi tuần do Cha yêu cầu. Cô ấy bảo con hãy “đợi lão linh mục”… Con cho rằng cô ấy đang muốn nói đến Cha.”
“Vậy ta xin phép vào.”
“Vâng thưa Cha. Cô ấy đang ở thư phòng, chí ít là trong đây ghi thế. Mong Cha chú ý tiếng động trong đó, bởi vì…”
Cậu lễ tân chỉ vu vơ về phía áo giáp của ông. Cha sứ gật đầu và nhẹ nhàng mở cánh cửa bên. Nó dẫn ông đến một hành lang khác với năm cánh cửa bên trái và sáu cánh bên phải. Cha sứ nhìn sang bên phải, cánh cửa đầu tiên là nơi ông vừa bước qua, dẫn đến phòng lễ tân. Phòng thứ hai là phòng nghỉ, như tấm biển được khắc vào lớp gỗ trên cánh cửa thông báo, phóng thứ ba và thứ tư thì ghi “CUBICULAS”, tức là ký túc xá của các Ngự hỏa sư. Cha Felrick tiến tới căn phòng thứ năm.
Cánh cửa phòng này làm bằng đá đen, không khác gì những bức tường, nhưng được gọt dũa cẩn thận hơn và trang trí bằng những biểu tượng hình mặt trời và ba dòng kẻ đi từ trên xuống dưới, trông khá là đáng sợ. Hẳn là có cảm giác nó chứa sức nặng nhất định, xuất phát từ chính khung cửa hoặc cái tay nắm bằng sắt nặng. Linh mục kéo tay nắm, chậm rãi và yên lặng mở ra căn phòng phía bên kia. Những làn sóng nhiệt tỏa ra từ bên trong, và đến khi mở hết cửa thì ông thấy như mình đang bị thiêu sống trong bộ áo giáp vậy.
Đầu tiên, ông để ý đến những hàng giá sách, đầy ắp tài liệu và sách vở. Chúng trải dài khắp phòng, đây đó đặt những cây nến lập lòe làm nguồn sáng. Khó nhọc đi theo ánh nến, Cha Felrick cảm nhận sự yên lặng rợn người ấy. Không có dấu hiệu là ở đây không có người, mà là cố gắng có chủ đích để che đi mọi âm thanh.
Thứ hai, quan trọng hơn, cả căn phòng đầy mùi ma thuật, đến phát ốm. Cha Felrick hiểu được những tính chất và cả quyền uy của lửa, nhất là nỗi đau nó có thể gây ra và những rủi ro mà nó mang lại. Ông chấp nhận điều đó, nhưng nỗi sợ bị thiêu sống vẫn bò dọc sống lưng của ông. Đây không phải là nơi ông nên đặt chân vào, ấy vậy mà Thánh Binh vẫn tiến bước.
Thân hình nặng nề và đầy áp lực, tiếng lích kích của bộ giáp phá tan sự yên lặng. Ông cũng rất gây chú ý, kể cả vì sự hiện diện của mình lẫn cách ông loạng choạng trong bóng tối, dù đã cẩn thận nhất có thể. Xung quanh ông có rất nhiều người, những người phải làm việc ở đó, tất cả làm ông phải chú ý đến cách ăn mặc của mình và, chỉ trong một giây ngắn ngủi, ông cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Ngay khi ông đến được hàng giá sách đầu tiên, một ánh sáng lập lòe xuất hiện đằng sau lưng ông. Vội quay lại, vị linh mục cúi xuống và thấy một người mặc áo trùm đầu màu da cam đang một tay gõ lên vai ông, tay kia cầm một quả cầu lửa. Cô gái dòm ngó vị Thánh Binh, thì thầm.
“Đừng tiết lộ nhé… ồ đúng rồi, đúng ông ấy rồi.” Giọng điệu và âm lượng của cô thay đổi ngay lập tức. “Không sao đâu mọi người, là ông thầy tu thôi. Ổn cả!”
Những người khác vội quay lại làm việc, trong lòng đã yên tâm. Còn một số người ở lại chỉ vì tò mò.
“Rồi đó, con đây rồi. Chẳng phải Cha đang tìm con đó ư?”
Felrick chăm chú nhìn rồi đi theo cô, đưa ra lời xin lỗi khẽ khàng nhất tới những người trong phòng chứa sách. Ông nhẹ nhàng đóng cửa sau lưng. Giờ họ ở bên ngoài thư viện, quả cầu lửa nhỏ trong tay cô gái tắt ngúm. Cô cởi mũ trùm ra, để lộ mái tóc rối bù dài đến cổ, từng sợi đếu ám màu như tro. Cô gái quay lưng về phía Cha sứ, bĩu môi.
“Chẳng hiểu Cha làm gì trong đó. Đấy là phòng đọc đó, thưa linh mục!”
Giọng cô rất nữ tính nhưng không the thé, ngược lại đôi lúc còn đều đều như thể mỗi từ phát ra đều cần có cố gắng.
“Phòng đọc của Người lửa[1] là phải yên lặng và rùng rợn – và không phải nơi một tu sĩ như Cha nên đến. Tức là, xin hiểu cho!”
Linh mục nhìn tay cô chỉ vào mắt mình, và ông cũng nhận ra sự trớ trêu. Ngoài bộ quần áo da cam và một cái túi thêu hoa văn quanh eo, cô đeo một dải băng trắng xóa che mắt. Cô không nhìn thấy gì, nhưng có vẻ lại không cần nhìn
“Cô Schwee phải không?” Linh mục hỏi.
“Là con.” Ngự hỏa sư đặt tay lên ngực, quay người duyên dáng về phía Linh mục. “Vâng lệnh của ngài, thưa Cha.”
Đôi mắt đằng sau mũ giáp của Felrick nheo lại, xem xét cô gái thật nghiêm túc. Ngự hỏa sư ai cũng lập dị, đến chính họ cũng tự nhận là vậy. Họ đều bị ruồng bỏ do cả tính cách lẫn sự bất ổn định, và cả văn hóa lẫn thói quen nữa. Dải băng quấn quanh mắt Schwee không phải chỉ để làm màu. Nếu phải đoán, Felrick cho rằng chúng đã bị hàn chặt lại do một tai nạn với ma thuật nào đó, mà cũng không loại trừ khả năng chính cô ấy đã làm việc này. Người ta có thể nghĩ rằng Schwee sẽ gặp bất lợi trong chiến đấu, nhưng vì bị mù nên cô có được những cảm nhận độc đáo về thế giới xung quanh, theo một cách mà mắt thường không thấy được.
Đương nhiên, Felrick không biết điều đó có phải thật hay không, chỉ là lời giải thích mà ông nhận được khi chỉ vừa mới mặc được tấm áo nhà dòng quá khổ và vẫn còn ngây thơ chưa biết gì về thế giới. Ông chỉ có thể học từ các tu viện và những tu sĩ khác và, với sự tôn trọng, ông không cần gì hơn.
“Đi cùng ta.”
Vị linh mục đi về phía cửa ra tới hành lang bên ngoài, cô gái Ngự hỏa sư đi theo ông, tươi cười và ngâm nga một bài hát trong khi buông lỏng lưng. Cảnh cô đứng cạnh vị linh mục thật kỳ lạ, hai người đối lập hoàn toàn với nhau. Cô gái chỉ cao đến ngực ông, thân cô mảnh chỉ bằng một nửa. Ông trông rất oai nghiêm, trong khi cô thì kín đáo hơn, gầy nhỏ đáng yêu, nhẹ nhàng chứ không nặng nề. Bất chấp điều đó, trông cô vẫn rất đáng sợ. Tấm áo choàng kín đáo che phủ thân hình của cô, nhưng vẫn không giấu được bờ vai rộng và cách cô vận hết mọi múi cơ trên hai cánh tay chỉ để làm những cử chỉ nhỏ nhất. Khuôn mặt cô đầy sẹo, một vết bỏng lớn trên má trái, làm nó lõm vào và làm hỏng cả nụ cười tự tin và những cử chỉ mềm mỏng. Nói tóm lại, một cô gái kỳ lạ.
Hai người ra khỏi sảnh của Ngự hỏa sư, để lại cho cậu lễ tân một lời tạm biệt lấy lệ, rồi đi ra khỏi tầm nghe của mọi người. Schwee nói trước, bằng giọng điệu vui vẻ.
“Con đoán nha, cái gã Coonbatch đó vừa báo cáo xong đúng không?”
“Đúng vậy. Liệu đó có phải…”
“Có phải ma thuật không chứ gì? Chuẩn rồi.” Cô cười tươi, không quay lại mà chỉ ngụ ý đến người nghe bằng giọng điệu. “Chẳng ai làm được ngần ấy mà không cần một chút bí kíp ma thuật. Nổ thật to chỉ bằng một cử chỉ nhỏ… Mmm, chắc là trừ tộc Người lùn.”
“Công nghệ của bọn Quỷ bùn[2] vốn vẫn được canh phòng cẩn mật ở Li’Gondir… Ta rất nghi ngờ chuyện đức vua của chúng lại cho phép bất cứ thứ gì không phải đường ray xe lửa chạy qua biên giới của chúng.”
“Đương nhiên, đương nhiên. Ai lại đi quan tâm đến khả năng đó chứ. Vụ nổ, nhiệt lượng, tất cả đều là do lửa… Và có lửa tức là…”
Hai người dừng lại trước một cảnh cửa bằng sắt nặng, xám xịt với cái then to, cảm giác rất nặng nề và choáng ngợp. Ấy vậy mà thân hình của Thánh Binh lù lù phía trên cô gái còn choáng ngợp hơn, dù cô không có mắt để nhìn.
“Có Ngự hỏa sư. Con hiểu rõ tình hình thực tế, ấy vậy con vẫn không hành động.”
“À, đúng ra chính con là người ra lệnh rút lui đó!” Schwee cười to hơn. “Thật hài hước là…”
“Hãy giải thích thất bại của con, Schwee.”
Găng tay sắt của vị linh mục cào lên cánh cửa kim loại một tiếng đinh tai. Tiếng rít làm Schwee đứng thẳng dậy, nhắc nhở cô về vị trí của mình. Ấy vậy, cô vẫn không quay về phía ông, hoàn toàn ngẫu hứng và mang vẻ thách thức.
“Thánh Binh các ông và mấy cái đầu nóng. Cha đã chiến đấu cho Giáo hội thần Sol được bao lâu rồi?”
Thánh Binh dừng lại và quay đi. Ông chỉ nhớ được Tín điều của mình, thanh trừng những kẻ dị giáo, những kẻ đột biến, những thứ quái vật và phục vụ mục đích của Giáo hội. Ông nhớ nghi lễ của mình trước giàn hỏa vĩnh cửu, những giọt nước mắt đã rơi khi thần Sol vinh quang biến mất khỏi bầu trời. Là một Thánh Binh tức là phải đại diện cho Hội huynh đệ, là đại diện của thần Sol. Từ những đồng bằng băng giá của vùng đất hoang lạnh lẽo đến bốn biển, tận đến cả rìa Gaia nơi những loài quái vật trốn chui trốn lủi trước thanh kiếm của thần Sol. Chúng đều sẽ nhớ bộ giáp, tiếng hò xung trận và thanh kiếm kết liễu đời chúng. Đó là niềm tin, là nghĩa vụ, và là danh tính của ông.
Vinh quang vì thần Sol.
“Lâu đến mức ta không đếm được. Mà cũng không cần phải đếm.”
“Vậy là Cha cũng ra trận nhiều lần rồi! Cha là Thánh Binh mà, là một giáo sĩ của chiến tranh! Mạnh mẽ, giá trị, không thể bị phá hủy. Cha vốn có lòng tự tin không đáy vì điều đó, và nói vậy cũng không ngoa. Chỉ riêng kỹ năng chiến đấu, chưa kể những lần cường hóa cơ thể nữa…”
Linh mục nhìn cô mà không nói gì, và cô cho rằng đó là dấu hiệu để tiếp tục.
“Con nghĩ việc giết hàng chục, không hàng trăm Người lửa – tức là giết Ngự hỏa sư đấy – đối với Cha là dễ như trở bàn tay, phải không? Bắt được con rồi, chỉ cần cha đâm thanh kiếm vào, ví dụ như…” Ngón tay cô lần từ cổ xuống. “Cổ, tim, não, mắt, bụng. Bị đâm vào đâu đó như vậy là con đủ ngỏm rồi! Đó là, nếu Cha đến được gần con.”
Từ giữa lòng bàn tay, pháp sư tạo ra một quả cầu lửa lớn ngay trước mặt, làm cho cả Thánh Binh hùng mạnh cũng phải run sợ. Bất chấp ánh sáng ma thuật chói chang trước mặt, ông thề mình có thể thấy cô gái nhăn nhở cười sau quả cầu lửa đó trong khi tiếp tục nói.
“Vậy thưa giáo sĩ, Cha nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra nếu phải đấu với một Ngự hỏa sư có khả năng kiểm soát trận địa?”
“Ta hoàn toàn nằm trong tay họ, và nhiều khả năng sẽ chết.”
Schwee dập quả cầu lửa đi, thỏa mãn với câu trả lời thận trọng của ông. Những cử chỉ dễ dãi của cô, cách nhiệt lượng cũng phải tiêu tan, và cả nụ cười toe toét tự mãn trên khuôn mặt đeo băng mắt nữa. Cha Felrick thấy bực mình, vì như thể cô gái mù kia vừa mọc lại mắt trong một giây chỉ để lừ ông một cái. Thậm chí, cô còn đưa tay ra sau lưng, như thể chính cô mới đang là người đi ban ơn.
“Vậy con đưa ra một phỏng đoán nữa nhé. Giả sử có hai tay Ngự hỏa sư mạnh ngang nhau đang giao đấu, ví dụ như con và gã không rõ danh tính kia, thì sẽ gây hậu quả thế nào? Đương nhiên, giả sử như con có giỏi hơn và sống sót được đi chăng nữa. Dù có thế, nếu không có phép thần chữa thương hay hỗ trợ y tế, chắc chắn con vẫn sẽ chết vì bị thương! Khi ấy, cha sẽ chết mất một trung đội, cộng thêm hai Ngự hỏa sư nữa.”
“Con đang biện hộ cho sự hèn nhát của mình sao?” Vị linh mục lên tiếng thách thức.
“Con thì gọi đó là trí khôn.”
Schwee đặt tay lên cửa cạnh Cha Felrick, cảm nhận cánh cửa. Cô nghiêng người, và Cha sứ cho rằng đó là dấu hiệu mời ông làm theo. Họ cùng nhau mở cửa, nhưng ông cứ thế bước vào trước mà không giữ cửa cho quý cô theo sau.
“Vậy con về đây làm gì?”
“Lấy thêm trang bị. Lấy theo cả Cha nữa, cho chắc ăn.”
Bên trong là một khu vực lễ tân nữa. Một người lễ tân mặc giáp đang đứng gác một cánh cổng khác. Ngay khi hai người xuất hiện, anh đứng bật dậy và chào kính cẩn.
“Thưa Cha! Và cô…”
“Vào nhanh cho.”
Schwee nhanh chóng làm anh lính cứng họng, đặt ngón tay lên tấm giáp che miệng của anh. Anh run như cầy sấy, trông như thể đang sợ cô sắp hàn kín mũ giáp của anh lại, quay đầu để những mối hàn tránh ra xa cái ngón tay thon thả ấy theo bản năng. Dù không có Thánh Binh đi sau, hẳn là lễ tân cũng phải nhún nhường.
“C… Dạ vâng. Mời cô thong thả.”
Schwee đi ngang qua cậu lễ tân, người vẫn nhìn cô lom lom cảnh giác. Thánh Binh đứng lại, và nhân cơ hội đó Ngự hỏa sư để lại cho ông vài lời vui vẻ.
“Sẽ có bọn quái thú thật sự đấy, thưa Cha. Tốt nhất là ta nên chuẩn bị một cái gậy thật lớn.”
Cô đóng cửa trước mặt ông, để mặc ông chìm đắm trong suy tư của riêng mình. Cha Felrick nắm chặt tay, như thể đang kiểm tra xem tay mình nắm được cái cán cỡ bao nhiêu. Con bé bảo chuẩn bị một cái gậy thật to, hẳn là ông phải làm được hơn thế.
[1] A slang term for pyromancers.
[2] A slang term for dwarves.

