Chương 6: Con người rồi sẽ thành cát bụi
Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư
12:59
Trong cái địa ngục băng giá này không có gì bị phân hủy. Những cái xác là lời nhắc nhở nghiệt ngã của cái lạnh về thứ đã từng là một cá thể, nhưng không còn lại chút nhân tính hay tiềm năng nào. Mọi người đều đã nhận được bài học về sự tham lam và nguy hiểm của cái lạnh, vốn là thứ đứng thứ hai ngay sau cái chết. Người chết không thể được chôn cất, thay vì thế được hạ xuống một hầm mộ và bị thiêu, rồi gửi qua thế giới bên kia với các đồ tùy táng và điếu văn của người thân. Nghi lễ này được cho là dùng để thay thế một truyền thống tương tự khi thế giới còn chưa bị ô uế nhiều đến mức này. Tính xác thực của lời tuyên bố này cũng không mấy quan trọng, bởi nghi lễ này hiệu quả, hợp lý và đối với người dân ở vùng đất khổng lồ đầy băng giá này như thế đã là đủ. Và điều đó rõ ràng là cũng đủ cho hai người với một cái máy khổng lồ.
Việc đào đất dễ dàng tới mức đáng ngạc nhiên. Cái máy rất dễ điều khiển và tỏ ra thông minh hơn nhiều so với vẻ ngoài lặng lẽ và ngái ngủ của nó. Nó hiểu yêu cầu của Willem về một cái hố để đặt lão già Hubbs vào đó, nên nó đào và chỉ dừng lại khi có lệnh dừng. Nó hành động một cách tinh tế như thể hiểu được sự nghiêm trọng của hoàn cảnh, và hiểu được cái chết.
Mặt khác, cặp đôi đã lục soát kỹ túp lều của lão Hubbs để nhặt nhạnh từng mảnh gỗ vụn. Họ hạ tất cả các cột, phân chia đồ gỗ và tấm đệm nhồi rơm thành từng mảnh, dùng xà beng phá băng và dao chặt nhỏ chúng ra. Họ đổ thứ nhiên liệu đó vào hố và phủ kín hoàn toàn đáy hố. Willem quay nhìn lão Hubbs một lần cuối, và thấy Wyatt đã bắt tay vào việc. Anh choàng tay lão già qua vai mình, khó nhọc lê cái chân bị thương nhưng tỏ ra hoàn toàn hài lòng khi tự mình thực hiện công việc. Willem đứng đó với đôi chân lạnh cóng và cảm thấy khó mà hiểu được ý chí sắt đá mà bạn mình đang thể hiện. Thành thực mà nói thì anh thấy sợ lắm, như kiểu anh phải chạm vào thi thể của một người mà vừa đó họ còn đang nói chuyện.
“Mày không cần phải ở đây nếu như mày không muốn.”
Lời nói của Wyatt đưa anh trở về thực tại. Willem gật đầu, và dứt khoát túm lấy chân Hubbs. Họ im lặng khiêng lão pháp sư già, e rằng chỉ một lời bình phẩm cũng có thể khiến họ bị hất xa lại phía sau đáng kể. Họ đặt thi thể lên đống củi vụn, và Wyatt loay hoay tìm dụng cụ đánh lửa của mình. Thậm chí từ khi mà anh phải chờ đợi nhiều ngày ròng rã một người, mà gương mặt người đó trong tâm trí anh ngày càng mai một, để được đón đi, anh đã luôn luôn phải có đồ để mồi lửa chống lại cái lạnh. Lúc đó anh đã thật sự rất cô đơn, cũng như giờ đây anh vẫn cô đơn, vậy thì cái thảm kịch này có gì là khác biệt đâu. Và phải, nói cho cùng thì dù sao nó cũng đau đớn.
Willem cũng thò tay vào trong áo khoác của mình và lôi cái lư hương ra. Thật thơ mộng. Khi ma thuật đã cạn hết, nó chỉ còn là một quả cầu đồng thau treo trên sợi dây xích, hoàn toàn chả có tiềm năng gì, giống hệt như chủ nhân của nó hiện đang nằm trong cái hố. Anh ném cái lư hương xuống bên cạnh Hubbs; trông lão già thật thanh thản, như kiểu lão đã chờ đợi đến lúc được nghỉ ngơi như thế này từ rất lâu rồi.
“Wyatt. Sẵn sàng rồi đấy.”
“…Tao đang làm đây.”
CẠCH
Wyatt quỳ xuống và gõ mảnh đá lửa xuống bên thành hố, thật đáng ngạc nhiên là chân tay anh không hề run rẩy. Bất chấp vẻ bề ngoài thô sơ và không đáng tin cậy, những tia lửa vẫn bắn ra từ công cụ, bắt vào củi vụn và ngọn lửa mau chóng thiêu rụi mọi thứ trong hố. Lần này thì khói và sức nóng mang lão Hubbs đi mãi mãi, để lại hai thanh niên trầm ngâm đứng nhìn. Họ tự trấn an mình trong im lặng.
Nuốt chửng. Lụi tàn. Giải thoát.
Thật thế, lửa là một trong những thứ tốt đẹp còn lại trong thế giới này. Thậm chí khi không có Mặt trời, người ta vẫn có thể rèn công cụ, nấu ăn và xua tan cái lạnh địa ngục bằng cách sử dụng lửa. Nó là nhiên liệu của cuộc sống, khiến cho cuộc sống trở nên đáng sống và nó cũng tiễn đưa người chết. Nó thanh tẩy cả thể xác lẫn tâm hồn. Một người thì biến thành tro bụi trong khi những người khác thì được giải thoát để tiếp tục cuộc phiêu du.
Wyatt có ý kiến riêng về rất nhiều thứ – Nước, thứ mang phép thuật đích thực là một trong số đó. Anh có định kiến riêng về lửa và các chức năng của nó, coi nó là niềm an ủi, là dấu hiệu của một thế giới đã từng một thời tốt đẹp hơn. Anh thừa nhận bản thân mình là một thực thể thuộc về thời kỳ ấm áp hơn, và anh bị thu hút một cách tự nhiên bởi một cái gì đó gọi nhớ đến một thế giới không quá tối tăm và không quá lạnh giá. Đôi khi anh cũng thử hình dung xem cuộc sống sẽ ra sao trong một thế giới không có nước, không có băng hoặc là không có cả hai thứ đó. Tất cả những băn khoăn đó đã biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết khi anh nhìn ngọn lửa cháy trên giàn thiêu.
Cách mà ngọn lửa xoa dịu Wyatt theo một bản năng gốc nào đó cũng giống như cách nó khiến anh sợ hãi. Cái cách mà nó thiêu rụi lão già Hubbs, thậm chí là để chôn cất, cũng vẫn làm cho anh thấy bất an. Anh tự hỏi điều đó thậm chí có thật sự đáng giá cho mục đích giải thoát hay không. Ngày hôm nay anh đã đối mặt với cái chết. Cái chân bị thương của anh là minh chứng cho cuộc đối đầu như thế. Cơn hấp hối là thứ mà anh hoàn toàn không sẵn sàng để đối mặt một lần nữa. Anh thậm chí không thể hình dung được khi bị đốt cháy thì đau đớn đến mức nào. Lửa đúng là một thứ rất, rất tàn bạo.
Sau vài phút thì lão Hubbs già đã hoàn toàn được giải thoát khỏi cái vòng luân hồi, chỉ có chiếc thắt lưng vải khổ rộng của lão là còn lại, không bị đốt cháy. Willem quay mặt nhìn Wyatt, giọng nói của anh bình thản đến mức kỳ lạ.
“Giờ chúng ta cần bắt tay vào việc lấp cái hố lại…” anh dừng lại một chút khi thấy thằng bạn mình đứng yên như bị đóng băng một chỗ.”Này Wyatt?”
Wyatt nhăn nhó một giây khi nỗi đau trong cái chân bị thương nhói lên. Anh ôm lấy đùi mình và ra hiệu cho Willem tới gần.
“Mày vẫn ổn đấy chứ?”
“…Chắc rồi. Tao ổn.”
“Mày chắc chứ?”
“Chắc.”
Wyatt không nhìn bạn mình, mà chăm chú nhìn vào dụng cụ đánh lửa, ngón tay gõ gõ lên vật ấy. Trong hai miếng đá không có gì đặc biệt chứa đựng sức mạnh khủng khiếp có thể xóa sổ cả một con người, không để lại chút gì. Wyatt nhét công cụ của mình vào túi và đứng dậy.
Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư
13:03
Những giây theo dõi cỗ máy lấp đầy cái hố bằng những cái chân khẳng khiu của nó chầm chậm trôi trong đau đớn. Giàn thiêu vẫn còn âm ỉ khói hứng hàng núi đất đá rơi xuống ầm ầm, phủ lên những đám tro bụi cuồn cuộn như mây. Mọi chuyển động, mọi hành vi dù là nhỏ nhất xảy ra trong thời gian đó đều ghi dấu ấn sâu sắc trong tâm trí hai người, kể cả hơi thở gấp gáp và đôi chân run rẩy. Họ run lên dưới lớp áo dày, cảm giác lạnh giá chạy dọc sống lưng sống động hơn bất kỳ cơn gió nào.
Chuyện ấy đã xảy ra ngay trước mắt họ, cái khoảnh khắc hữu hình cuối cùng của một đời người đã tắt lịm và quay trở về nơi nguồn cội của nó, khoảng thời gian đủ để cho họ một khoảnh khắc để xử lý tất cả những gì đã xảy ra mà không bị tác động bởi adrenaline hay sự hoang mang mơ hồ. Không phải tiếng gào khóc, tiếng rên rỉ hay tiếng thét thách thức. Thay vào đó, những cư dân sống sót cuối cùng của ngôi làng bày tỏ sự tiếc thương bằng cách hát lên bài điếu văn kinh hoàng câm lặng.
“Giờ thì sao?“
Không ai trong hai thanh niên nói, hoặc thử nói ra miệng những lời đó. Đơn giản đó chỉ là một câu hỏi cứ lởn vởn trong tâm trí họ kể từ khi họ trở về. Họ luôn luôn có linh cảm rằng mọi thứ đã trở nên tồi tệ, và hoàn toàn tình cờ hai người có thể sẽ là những người sống sót duy nhất sau một thảm họa mà chính họ không được chứng kiến. Nhưng còn sau đó, sau khi đã bị cướp đi mọi thứ mà họ có, và họ không có cơ hội để làm bất cứ chuyện gì, thì họ sẽ phải hành động như thế nào?
Họ không thể ngồi mà than khóc. Họ không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với việc chính họ sẽ chết. Dừng lại có nghĩa là họ phải đối mặt với sự thật là đáng lẽ họ cũng chết rồi.
Wyatt đứng lặng một giây trước khi cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai mình. Anh sững sờ khi thấy đôi mắt phía sau kính bảo hộ của Willem như có lửa. Có điều gì đó Wyatt không thể tập trung vào lúc này.
“Wyatt này,” Willem bắt đầu nói và dừng lại một chút, khó nhọc nuốt nước bọt trước khi tiếp tục. “Chúng ta quay lại chỗ thư viện đi.”
Wyatt nhìn chòng chọc vào thằng bạn và nheo mắt. Anh biết rằng cuộc nói chuyện này sớm muộn sẽ xảy ra, anh đã hình dung trước và anh đã có sẵn câu trả lời.
“Không.”
Không khí dường như cũng dừng lại trong thời điểm ấy. Tim Willem nhói lên vì cảm xúc đau đớn.
“Wyatt–”
“Tao đã nói rõ ý tao rồi đấy.”
Wyatt đứng lên. Anh không thể chịu đựng nổi khi nhìn Willem, vậy nên anh đưa mắt nhìn về phía cỗ máy bốn chân đã đưa họ về đây. Cái đó, rồi thư viện, rồi những chuyện này… Tất cả xảy ra chỉ trong một ngày. Anh chỉ có thể chớp mắt, đôi lông mày ủ rũ. Cuối cùng anh lấy hết sức bình sinh nuốt nước bọt và quay sang phía người bạn đồng hành.
“Willem này, chúng ta đi đến thành phố hỏa xa và kể cho người ở đấy về thư viện nhé.”
Người thanh niên cao lớn hơn tiến lên một bước, đôi mắt chuyển động để nhìn Wyatt nhưng lại dừng lại ở bên phía mặt mà anh không thể nhìn thấy của Wyatt. Anh cao giọng rít lên ngắt quãng:
“Không, chúng ta không thể làm thế.”
Wyatt nhướng cao đôi lông mày khi nghe câu trả lời ấy. Nó không có gì là xúc phạm, bình thường ra thì anh sẽ không lấy làm khó chịu, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại của họ thì câu trả lời ấy chắc chắn là kỳ quặc.
“Chúng ta có thể, và chúng ta sẽ làm thế.” Anh khẳng định, quay hẳn mặt về phía Willem, miệng thở hổn hển nặng nhọc sau cái khăn vải che mặt. “Chúng ta còn có thể làm gì nữa? Ở lại đây à? Ở đây có thức ăn, có nước uống không? Và thậm chí chúng ta còn không biết liệu thứ kia có-
“Wyatt!”
“Cái gì?”
“Sao mày có thể bội tín đến thế? Họ đã giúp chúng ta trong khi ta không có gì để đền đáp. Và đến bây giờ chúng ta vẫn không có gì hết! Chúng ta thậm chí còn không có gì để mà tự sống sót nữa ấy chứ. Điều gì sẽ đến khi chúng ta bị cóng tới…”
“Chúng ta không cần phải làm thế.” Wyatt phải đối, chỉ vào bộ máy bốn chân. “Và mày có thấy tất cả thứ đó không? Rõ ràng là không phải một thứ thông thường! Chúng ta có thể được thưởng nếu chúng ta báo cho họ. Rồi, chúng ta có thể-“
“Mày không biết gì về nó hết! Mà sao mày có thể nói thế được nhỉ? Lỡ họ làm nó bị tổn thương thì sao!?”
Trong một tích tắc tay của Wyatt vung lên người Willem và thô lỗ đẩy mạnh. Người thanh niên cao hơn trố mắt nhìn một cách sửng sốt trước sức lực được sử dụng trong cú đẩy đó. Wyatt nặng nhọc bước tới và nhếch mép cười.
“Và chúng ta sẽ làm việc đó như thế nào? Vì thế nên đối mặt với nó. Giờ đây thậm chí ta còn không biết ta phải làm gì! Tất cả những gì chúng ta đang ném vào mặt nhau chỉ là “giá như” và “biết đâu đấy”, và cá nhân tao thì tao muốn rời khỏi đây và chạy càng xa càng tốt!”
Wyatt thở hổn hển, nhìn vào chỗ giữa bản thân mình và Willem. Và quay mặt đi trước khi cái nhìn của hắn khoan được một lỗ trên mặt thằng bạn.
“Chúng ta có thể làm gì được hơn nữa nào? Đó là một cái thư viện thôi. Đó không phải là kho vũ khí hay kho của báu mà chúng ta có thể thu hồi. Chúng ta gần như không biết đọc biết viết, vậy mày muốn chúng ta làm gì với cái thư viện bị Sol nguyền rủa ấy?”
Willem lùi lại một, rồi hai pace, anh nhìn Wyatt với vẻ mâu thuẫn thể hiện rõ ràng sau cặp kính của mình. Anh run run nhẹ nhàng hít một hơi trước khi bước thêm một pace nữa.
“Chúng ta chỉ có thể… Bỏ mặc cho nó chết.”
Wyatt bỏ đi tập tễnh trên đường.
“Hoặc là nó, hoặc là chúng ta. Đi thôi.”
Trong giây lát Wyatt khó nhọc lê bước về phía trước mà không nhìn lại phía sau, tin chắc
rằng Willem sẽ đi theo mình. Lập luận mà anh đưa ra hợp lý, có trước có sau và có lợi ích rõ ràng của sự ngờ vực. Trong một thế giới hoàn hảo Willem hẳn sẽ nhận ra ý định xoay xở ở đây chỉ với hai người ngu ngốc đến mức nào và sẽ đứng dậy, đi theo anh tới những chân trời mới. Trường hợp mọi thứ đều tốt đẹp thì sẽ không ai bị tổn thương cả. Trong trường hợp xấu nhất, ít ra bản thân họ có thể thoát ra khỏi đây và bắt đầu một cuộc sống mới. Điều đó hẳn là phải hợp lý.
Và khi anh quay mặt lại trong sự nghi hoặc vì cái yên tĩnh và cảm giác bất an bao trùm, Willem vẫn đứng đó bất động.
“Thôi đi nào…” Wyatt nghĩ và thầm thở dài, quay mặt hoàn toàn về phía người bạn đồng hành, “Willem ơi?”
Từ xa nhìn Willem vẫn bất động. Anh bước đến gần hơn, môi anh run run dưới cái mặt nạ.
“Tao không theo mày.”
Mắt Wyatt căng ra trong khi đôi chân vô thức đưa anh về phía Willem. Nỗi đau bây giờ trở nên không mấy quan trọng, không mạnh hơn lời khuyên dừng lại và cân nhắc về nỗi đau tinh thần – giống như một tiếng rơi trầm đục trong căn phòng đầy tiếng thét.
“Mày nên làm thế… Có chuyện gì xảy ra với mày vậy?’ – Anh khó nhọc thở, rõ là đang thất vọng. “Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, và ngay giờ thì tao không cần thêm nữa! Phải đó là vì gia đình mày không!?”
Wyatt nói gay gắt với giọng chỉ trích. Anh không thể tin được chuyện đó lại xảy ra chính lúc này. Trong tất cả những khi có thể nổi loạn, Willem lại chọn chính lúc này, khi mà tương lai của họ đang bị đe dọa. Điều đó khiến anh tức giận, gợi anh nhớ đến nỗi bất lực quen thuộc và anh hoảng loạn.
Dù đã cố gắng hết sức anh vẫn không thể bình tĩnh lại. Ngày hôm nay anh đã cận kề cái chết và anh sợ đến tận xương tủy, vậy mà đến lúc cần phải hành động thì người duy nhất còn sống bên cạnh anh lại từ chối lời khẩn cầu của anh để tốt cho cả hai? Chắc hẳn đó chỉ là một trò đùa trớ trêu! Anh khập khiễng bước tới, đặt những ngón tay mình lên gần cổ Willem.
“Tao sẽ không ở đây và chờ cho tới khi mày tỉnh ngộ đâu! Cho nên tốt nhất là mày-!”
“Mày sẽ không làm thế.”
Willem hất tay thằng bạn ra, rồi từ từ rụt tay lại, mắt mở to nhìn bạn. Willem đáng lẽ phải đứng thẳng người, đầu óc tỉnh táo – ít nhất là Wyatt nghĩ vậy. Đây hẳn là một sự phản đối cố ý đối với kế hoạch hoàn toàn hợp lý của anh, và nó hẳn là xuất phát từ một cảm giác sai lầm quen thuộc đối với một cái gì đó mà họ hầu như không biết. Đối với anh, đó là trường hợp tốt nhất, là một điều gì đó anh có thể lý giải và thương lượng. Một Willem đã bình tĩnh lại. Nhưng chẳng mấy chốc, anh lại tự trách mình vì đã nuôi hy vọng. Không phải là thiếu hiểu biết, mà là quá ngây thơ.
Đôi thấu kính của Willem bị một màn xám che mờ. Có thứ gì đó đằng sau chúng rõ ràng đang muốn thoát ra, và trừng phạt anh bằng cách dùng hơi nước che khuất tầm nhìn của anh. Người thanh niên cao hơn khe khẽ run lên từng nhịp, hai bàn tay xiết lại thành nắm đấm. Bên dưới cái khăn che mặt, anh nghiến hai hàm răng và cắn chặt đôi môi. Có một cục gì đó chặn trong cổ không chịu biến mất, và sự hiện diện của nó liên tục dồn nén sự lo lắng lên trí não anh. Có điều gì đó, hoặc là tất cả mọi thứ, đã sai. Ngày hôm nay lẽ ra không nên đến. Ngày hôm nay lẽ ra phải giống như bất cứ ngày bình thường nào khác. Anh và cả gia đình ở trong một ngôi nhà đơn sơ. Nó cũ kỹ, và nó ấm cúng. Vẻ cũ kỹ của nó cho phép nhiều mơ ước và cảm hứng tồn tại. Đáng lẽ là anh đã sống ở đó những ngày êm đềm và bình yên cho đến hết cuộc đời mình, mơ ước về những thay đổi, và anh sẽ cảm thấy ổn với cuộc sống như thế. Và giờ đây khi ước mơ của anh mạnh hơn bao giờ hết, anh thấy mình đang khao khát một điều khác nữa – đó là lấy lại ngày hôm qua và không để ngày hôm nay xảy ra. Cảm thấy đầu gối và đôi tay của mình nhũn ra, đầu óc tê dại, anh biết anh đã sắp – đã rất gần – sắp làm một việc mà anh đã từng không muốn làm. Anh có thể lắng nghe cảm xúc của mình và quỳ ở đây hàng tiếng đồng hồ để xử lý mọi điều, trừ chính điều cốt lõi. Anh có thể lắng nghe con tim mình đang rỉ máu, chạm vào vết thương, xé toạc nó ra từ đây, tự đánh dấu bi kịch này cho bản thân mình mãi mãi, thậm chí có thể lãng quên cả bản thân mình. Anh đã có thể làm tất cả những việc đó, và hơn thế nữa, bởi chìm đắm trong cảm giác tội lỗi và giận dữ bởi đã không có mặt bên cạnh để bảo vệ họ. Anh thậm chí còn có thể đi xa hơn, mơ tưởng được đoàn tụ với gia đình mình. Có thể là sự tuyệt vọng, có thể là sự trống rỗng, có thể là hỗn loạn mà cũng có thể là sự cáo chung. Willem chớp chớp mắt, thoát ra khỏi vẻ đờ đẫn bất động, tháo cặp thấu kính bảo hộ để lau lớp nước đọng trên đó. Anh ngập ngừng đôi chút rồi kiên định lùi lại, cảm thấy trong cổ nghẹn lại, chặn hết mọi lời nói. Và theo bản năng, anh đã quyết thực hiện điều mà anh tự nói với bản thân mình suốt thời gian vừa qua.
“Không phải bây giờ.”
“…Willem–”
“Tao cần chút thời gian. Tao cần chút thời gian cho bản thân tao.”
Anh khó nhọc lê đến chỗ cái máy bốn chân. Nó đứng đó, hơi lay động, một chân thận trọng hạ thấp xuống để đón hành khách. Đèn pha của nó quét về phía Willem và Wyatt, vẽ trong khoảng trống giữa họ những hình bóng loang loáng thay đổi không ngừng.
“Willem?” Wyatt gọi, khó nhọc tiến về phía anh, “Mày có nghe tao nói không thế? Tao–”
“Tao cần thời gian, Wyatt ạ!”
Wyatt dừng lại, các giác quan của anh đã trở lại bình thường. Đôi chân anh nhức nhối đau, hơi thở của anh gấp gáp hơn khi cái lạnh bao trùm lấy anh, và trí não anh tê liệt trong một khoảnh khắc. Anh nhìn Willem đang tiến lại gần cỗ máy, và nghiến răng.
“Mày đang mắc sai lầm lớn đấy!” Wyatt thét gọi bạn.
“Có thể là tao sai! Nhưng tao… Tao không muốn sau này phải tiếc nuối bất cứ điều gì.”
Người thanh niên cao hơn ngồi vào cái máy bốn chân. Anh quay lại phía Wyatt, nheo nheo mắt chờ đợi bạn mình cũng bước tới. Nhưng Wyatt, trong khi ấy, chỉ trợn mắt to hơn.
“Được thôi! Kệ mày muốn làm gì thì làm! Tao không được trả công trông trẻ!”
Willem im lặng không nói lời nào. Đế giày của anh vỗ vỗ lên cái đầu của cấu trúc, và nó tự đứng lên, chạm chạp đâm từng bước trên con đường rời làng. Ánh đèn trên mặt nó quét qua địa hình, như thể đang phục vụ Wyatt lần cuối bằng cách đảm bảo an toàn cho anh. Sau khi đã thăm dò xong, nó bắt đầu rời đi theo một hướng ngẫu nhiên mà cả hai đều không buồn cân nhắc. Và chỉ vài giây sau nó đã mất dạng. Wyatt run rẩy ôm lấy mặt. Anh đã bị bỏ lại một mình trên con đường đất hoang vắng, cạnh một ngôi mộ mới, hoàn toàn cô đơn với những suy nghĩ của mình và với các thứ anh nhìn thấy xung quanh.
Một mình.
Mồ côi, thêm một lần nữa.

