Chương 5: Người chết không biết nói
Ngày 2 tháng Benathus, năm 414 kỷ nguyên Rekindling thứ Tư
12:49
Giấc ngủ đưa hai người đi, bất chấp sàn nhà trống hoác, lạnh lẽo mà họ đang nằm, mời họ đến vùng đất của những giấc mơ và ảo vọng. Tuy thế, vòng tay yên tĩnh của nó ngắn đến đáng phát nản, bị làm ngắt quãng bởi có ai đó vỗ vỗ vai họ. Cả hai bật dậy, vội vàng đứng lên và thấy móng vuốt xương xẩu trắng bệch của cái máy hình chim được thu lại, một lần nữa bị ẩn dưới áo choàng.
“Không phải sợ.” Thủ thư cúi xuống, đến khi đầu nó chỉ còn cao hơn hai người chút đỉnh. Quả thật, chỉ cần thế là cổ của họ đã nhẹ nhõm hơn hẳn, vì chiều cao lúc trước của nó vừa đáng sợ vừa khó gần. “Chúng ta đến nơi rồi. Tôi đã dò được vị trí này từ nửa tiếng trước, và cho rằng những tòa nhà gỗ kia là do con người xây nên.”
Hai người nhìn nhau rồi cùng quay lại cỗ máy.
“Sao… lâu vậy? Sao chúng tôi ngủ lâu vậy?” Wyatt hỏi trước, tay khoanh trước ngực.
Cỗ máy nghiêng đầu, đặt “má” lên bờ vai phủ áo choàng, cổ nghiêng một góc chuẩn 45 độ kỳ quái.
“Hai cậu đã ngủ nhiều giờ rồi.”
“Thật á?” Willem day trán. “Cảm giác như cùng lắm mới được vài phút.”
Cỗ máy hình chim lại đứng dậy. “Có thể do nhiều nguyên nhân. Sự mệt mỏi, kiệt sức vì phải quen với môi trường mới, và… nên giải thích thế nào nhỉ…”
Cỗ máy đang bay lơ lửng ấy ngừng lại, đưa cánh vào áo choàng và lấy ra một cuộn giấy lớn. Chiều dài cuộn giấy bằng chiều cao của cỗ máy, chiều rộng bằng vai người trưởng thành. Cỗ máy đưa đầu móng vuốt dọc theo chiều dài cuộn giấy, những cái khớp kêu lích kích khi di chuyển. Nó kết luận và quay lại nói chuyện trực tiếp với hai thanh niên.
“Chu kỳ ngày đêm bị gián đoạn. Những ảnh hưởng còn sót lại kể từ khi Mặt trời vẫn còn. Mỗi sinh vật đều có “nhịp sống” mà chúng tuân theo. Nhưng đó là giả sử nếu người tinh khôn các cậu không thay đổi mấy từ khi Mặt trời biến mất.”
“Người tinh khôn á?” Wyatt thì thầm khó hiểu.
Thủ thư cuộn lại cuộn giấy và đáp xuống. “Tôi cho rằng đó là giống loài các cậu? Vậy nếu không phải thì các cậu là gì?”
“Chúng tôi là người thôi?” Willem lắp bắp trả lời mà không mấy tự tin. “Tức là… tôi đoán là “chúng tôi”, hay là…”
“Nó có nói chuyện đó đâu mày?”
“Hay ý là giống loài như kiểu “ếch” hay “chim”…”
“Cụ thể hơn thế.” Thủ thư ngâm nga, không rời mắt khỏi hai thanh niên.
“Đ… Đúng! Vậy thì… hừm…” Willem lắp bắp rồi im, trong khi Thủ thư ngừng suy ngẫm.
“Tinh khôn là bộ phận thứ hai trong tên khoa học của giống loài các cậu. Người tinh khôn, tức là giống loài ấy, có Người là từ để… phân biệt những giống loài có trí khôn với những giống mang thú tính. Nhưng mà phân loại thật sự thì… phức tạp hơn. Tinh khôn… Tôi cho rằng tên giống loài của các cậu có thể dịch là… loài người thông minh. Ngôn ngữ đó chắc vẫn còn được sử dụng, hoặc ít nhất là một biến thể nào đó, mà các cậu chỉ không biết đến nó thôi.”
“Tôi chẳng hiểu mô tê gì.” Wyatt thở dài.
“Vậy cậu có biết babillian là gì không?”
Cả hai lại thấy khó hiểu. Thủ thư cho rằng đó là dấu hiệu họ thiếu kiến thức và còng gập lưng… hoặc bộ phận giống cái lưng… xuống.
“Để sau thảo luận vậy. Tôi sẽ ở lại đây chừng nào còn cần thiết. Cứ thoải mái, các cậu trai trẻ.”
Cánh cửa đá mở chầm chậm, và hai thanh niên mặc đồ chống rét lên người. Willem chạy về phía lối ra nhanh hơn Wyatt, nhưng vẫn nhìn Thủ thư.
“Ông nói sõi hơn rồi à?” Anh hỏi với niềm tự hào.
“Tôi đã có nhiều giờ để suy nghĩ.” Nó trả lời mà không di chuyển thừa một li. “Trong thời gian đó, tôi đã suy ra được cấu trúc cấu tạo câu, từ vựng và… một số sắc thái.”
“Hiểu rồi.” Willem lầm bầm. “Thế là… ông cực thông minh đúng không?”
“Những loại máy chuyên dụng hơn tôi thì chỉ mất vài phút thôi.” Cỗ máy trả lời, và tuy kiên nhẫn vô biên ông ta vẫn không sửa giọng điệu mơ hồ ấy. “Không quan trọng, từng này là đủ giao tiếp rồi.”
Cỗ máy dừng lại và đứng ngắm cánh cửa mở dẫn ra bên ngoài. Không khí lạnh tràn vào ngay lập tức, làm rát mặt cả hai người; phần còn lại của cơ thể họ thì thoát nạn nhờ áo ấm. Trong khi đó, Thủ thư đứng nhìn và suy ngẫm, như thể đang chiêm nghiệm gì đó về quang cảnh bên ngoài, cùng lớp tuyết mà thư viện của ông vừa đặt chân xuống.
“Chẳng có gì thay đổi cả.“
Cỗ máy lầm bầm một câu đã được định trước. Ông vẫn đứng nguyên, chỉ đảo mắt nhìn quanh, chăm chú vào từng chi tiết nhỏ nhất. Những tiếng lích kích trong cơ thể ông vang vọng, không gì trả lời lại cho ông, làm ông thẫn thờ. Rồi ông thôi làm vậy, quay sang nhìn hai người đang chuẩn bị tinh thần để về nhà.
“Tôi có một thỉnh cầu.”
Cỗ máy đưa cánh ra, trả lại cho hai người cái lư hương đã tắt từ lâu trên những móng vuốt dài lêu nghêu. Món đồ nhìn đẹp như mới, như thể ai đó vừa bỏ công sức đánh bóng và làm sáng nó trong vài giờ qua. Nó được đặt vào tay Willem, và anh trả lại một câu hỏi.
“Ông… muốn chúng tôi làm gì?”
Cỗ máy lùi lại khi đã trả xong đồ.
“Tôi nhận lệnh của một nhóm người đáng coi trọng, khi thời cơ đến phải lan truyền kiến thức rộng rãi nhất có thể. Tôi không hiểu về con người thời đại này, cần nhiều thông tin hơn mới có thể giúp tôi hòa nhập được. Trước đó, liệu các cậu có thể giúp tôi tập hợp những người muốn học tập được không?”
“Được, nhưng mà…” Willem nói mà không chắc, làm Wyatt ngắt lời. Mắt anh nheo lại với cỗ máy.
“Tôi vẫn không tin ông và những gì ông nói. Thật lòng, hôm nay đã quá điên khùng với chúng tôi rồi. Nói thẳng nhé, ông muốn gì?”
Thủ thư run lên như thể bị bất ngờ. “Nhưng tôi chỉ nói thật thôi.”
“Tôi không biết ông định truyền bá thứ kiến thức gì, hay tại sao lại đi truyền bá chúng.” Wyatt nhìn ra ngoài cửa. “Nhưng ngoài kia… có rất nhiều người không biết gì là tốt. Nếu ông hại đến họ…” Câu nói của anh bị một cái cốc đầu của Willem cắt ngang.
“Ê!” Wyatt gằn giọng. “Nhân danh thần Sol, sao mày đánh tao?”
“Thứ nhất mà mày hỗn quá đấy. Cái… Người này vừa cứu chúng ta khỏi chết vì ngã, và chia sẻ chỗ trú ấm áp với chúng ta. Sao giờ mày còn nghi ngờ thiện chí của ông ấy chứ? Không có ông ấy thì mình đã chết trong đêm rồi.”
“Willem, ông ta còn chẳng phải người. Tức là… nhìn kìa! Nếu chúng ta dốt đặc và dẫn nó về để phá làng mình thì tính sao?”
“Wyatt!”
Những tiếng lích kích của Thủ thư cắt ngắn cuộc cãi vã của hai người. Vẫn đứng im, ông gọi cỗ máy hình nhện từ góc tối vào. Nó hạ thân mình xuống để hai người trèo lên, để họ ngồi vào một cái bục làm chỗ ngồi cho hành khách.
“Nỗi lo của Wyatt là hợp lý.” Cỗ máy hình chim nói và hạ thấp mình. “Vậy nên tôi sẽ tóm tắt. Trong quá khứ, năm chính xác thì tôi không nhớ được, khi Mặt trời vừa mới biến mất khỏi thế giới không rõ nguyên nhân. Tôi được chế tạo vài năm sau sự kiện đó và đặt vào trong kho lưu trữ vĩnh cửu này với nhiệm vụ canh giữ nó. Tôi, và cả thư viện này, được tạo ra nhờ những học giả và những người giàu có. Mục tiêu của họ rất đơn giản.” Ông dừng lại đôi chút. “Lưu trữ và truyền bá kiến thức đến cho những người còn sống sót trong trường hợp xã hội sụp đổ hoàn toàn. Tôi là một giao thức khẩn cấp, phải được kích hoạt và thực hiện mục tiêu này đúng lúc và được giấu vào một nơi sâu xa hiểm trở nhất để tránh bị phá hoại. Tôi được kích hoạt… muộn nhiều năm, hoặc do mắc lỗi khi phát hiện tình huống, hoặc do bị can thiệp.”
Những móng vuốt kim loại mỏng đưa lên gãi mặt, ngay dưới đôi mắt và trên cái mỏ.
“Cơ thể này không phải của tôi, nó chỉ là một con rối do tôi điều khiển. Tôi lo rằng để lộ cơ thể thật sẽ thu hút nhiều nguy cơ, cả do môi trường lẫn kẻ phá hoại.” Ông cúi nhẹ người. “Xin lỗi vì đã lừa dối các cậu.”
Hai thanh niên ngồi nghe, cảm thấy rằng cuộc nói chuyện của họ thật lòng đến kỳ lạ. Thủ thư không thay đổi ngữ điệu, di chuyển tối thiểu và mặt đơ như tượng, nhưng những gì ông nói đề nghe có vẻ đúng sự thật. Có lẽ do sự biết ơn vì đã che chở, có lẽ nhờ sự nhân hóa vì cỗ máy tự nói chuyện, hai thanh niên chùng xuống, đặc biệt là Wyatt. Anh xác nhận với Willem, nhận lại một cái gật đầu từ thằng bạn.
“Tôi không hiểu hẳn, nhưng mà…” Willem đút cái lư hương vào túi. “Mục tiêu này quan trọng với ông đúng không?”
“Giống như bị ám ảnh hơn.” Thủ thư trả lời. “Một cỗ máy như tôi tồn tại vì một mục đích duy nhất. Theo cách nói của loài người các cậu, nó giống như cảm giác được hoàn thiện. Đây là điều duy nhất tôi phải nhờ các cậu. Mong các cậu đồng ý cho.”
“Nếu vậy, chúng tôi sẽ giúp!”
“Nói có hay không là được rồi.” Wyatt chen ngang, nắm lấy mũ trùm của Willem mà kéo. “Lần sau kiếm chỗ nào mà thời tiết không chết người mà nói chuyện. Như là sau cánh cửa kín chẳng hạn.”
“Bố mẹ mày không dạy mày ăn nói à?” Willem giằng mũ ra khỏi tay thằng bạn.
“Làm gì có đâu.”
“Các cậu có thể sử dụng thú máy để tiện di chuyển.” Thủ thư nói vào trong lúc bay dần ra xa. “Hãy cẩn trọng.”
Hai thanh niên nhìn nhau, rồi nhìn cỗ máy hình nhện và âm thầm suy nghĩ. Cuối cùng, họ cũng chấp nhận và trèo lên đầu nó rồi để nó đứng lên cao hết cỡ. Cỗ máy chọc những cái chân dài mảnh của nó xuống lớp tuyết, bước từng bước cẩn trọng về phía mà những hành khách của nó cho là phía ngôi làng. Nó lắc lư nhè nhẹ, làm hai thanh niên phải bám lấy ghế ngồi để giữ thăng bằng.
“Cảm giác kỳ lạ thật!” Willem lầm bầm. “Như mình đang bay ấy… Phải bán con này làm dịch vụ kiếm tiền trong làng mới được. Đằng nào tao cũng phải trả tiền cho lão Hubbs.”
“Đến nước này mà mày còn lo chuyện tiền nong à! Thôi đi, mày nghĩ xem việc này sẽ ảnh hưởng đến làng thế nào… mà quan trọng hơn là ảnh hưởng đến chúng ta thế nào! Nói thật, Willem, tao đến phát khổ vì mọi thứ rồi. Mày tưởng tượng cảnh bọn khách du lịch, mấy tay mê phiêu lưu, rồi thì cả đám người giàu kéo đến phá làng phá xóm… Đừng hiểu sai ý tao, tiền thì cũng được đấy, nhưng mày không thể không thấy như thế quá là phiền.”
“Thì có tiền rồi thuê lao công mà dọn dẹp chứ sao?”
“Mày… đúng là chẳng suy nghĩ thấu đáo gì cả.” Wyatt cứng lưỡi không cãi nổi và thở dài.
“Mới có vài tiếng mày đã căng làm gì! Thử nghĩ xem, mình có thể làm được bao nhiêu… Thậm chí là dọn vào thành phố ở! Những thành phố lớn, nơi có nước chảy và tường ấm và muốn mua gì có nấy nữa!”
“Biết rồi, khổ lắm! Cứ… để về đến nhà rồi bàn tiếp đi.”
“Được! Mày hứa rồi nhá!” Willem giơ ngón tay cái làm thằng bạn rên rỉ.
Chỉ sau vài phút, hai người đã được đưa về đến rìa làng. Quang cảnh quen thuộc, đầy những bức tường cách nhiệt bên dưới mái nhà tranh, bị vùi một nửa dưới tuyết, đón chào họ. Chạy dọc đường phố là một dãy những cột đuốc, một đặc điểm của ngôi làng khá nhộn nhịp ở phần rìa của nền văn minh này. Cỗ máy hạ người, thả hai hành khách xuống đất và đứng nhìn họ bước về nhà với những bước chân nhẹ nhàng.
Ngôi làng im ắng đến rợn người.
Hai người đưa ra những phỏng đoán ban đầu, như đang là giờ nghỉ khi mọi người vẫn còn ngủ trong nhà. Ấy vậy, sự im ắng này quá choáng ngợp, như thể họ đang noi gương các anh hùng cổ đại và lấy sáp ong bịt lỗ tai vậy. Cuộc sống con người không thể im lìm đến mức này, thậm chí là cả ở đây thì dân làng đáng lẽ vẫn đủ náo nhiệt.
Một cảm giác rùng rợn bao trùm hai thanh niên, như những con mồi trong cuộc đi săn, đang giữ im lặng để không bị phát hiện. Áp lực đè nặng lên họ, bản năng sống sót bộc lộ. Hẳn đã có chuyện không lành xảy ra, và họ sẵn sàng tâm thế rằng đi chệch một bước cũng có thể làm họ mất mạng. Cỗ máy cũng để ý thấy điều này, bước những bước nặng chịch đi theo họ như một vệ sĩ. Nó giúp quan sát ngôi làng, trong khi hai người đến gõ cửa từng nhà.
“Mọi người đâu cả rồi?” Willem hỏi trước, mắt mở căng tìm người sống sót.
“Không rõ.” Willem nghiến răng. “Tao không thích thế này…”
“Tao có nên hét không?”
“Khoan, mày định làm gì… Willem!”
“Ê! CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG?” Willem rống lên.
“MÀY LÀM QUÁI GÌ VẬY…”
Tiếng gọi của Willem vang qua những con phố vắng tanh, vọng qua tường và mái nhà, cộng hưởng ồn đến mức làm Wyatt cũng phải ngạc nhiên. Ấy vậy, không một giọng nói nào đáp lại ngoại trừ chính tiếng vọng của cậu. Cả tiếng động vật rống cũng không có. Chỉ có sự im lặng, đơn giản và hiển nhiên nhất.
Hai người trơ mắt nhìn, quá sốc nên không di chuyển nổi, kém cả cỗ máy kia. Nó phát hiện ra gì đó và đột nhiên chạy biến đi. Không ai có đủ một giây để đưa ra đề xuất khác cho nó, chưa gì nó đã biến khỏi tầm mắt. Họ rùng mình lấy lại tập trung và đi tìm dấu hiệu của… bất cứ điều gì. Đầu tiên, họ kiểm tra những căn nhà, và Willem phát hiện một điều đáng lo ngại.
“Ống khói không phả khói kìa mày.”
“Khoan khoan khoan. Đừng cứ thế mà vào chứ!” Wyatt đuổi theo, nắm vai thằng bạn mà níu lại. “Mày nghĩ gì thế, ngang nhiên vào nhà người ta? Biết đâu người ta chỉ đang ngủ, hay là…”
“Wyatt, rõ ràng có chuyện chẳng lành. Ít nhất mình cũng phải kiểm tra chứ.”
“Vậy… Đã vậy thì để tao. Mày lùi lại đi và đừng nghịch ngu là được.”
“Mày… rồi, được.” Willem muốn từ chối việc đó, nhưng chỉ lắc đầu thở dài.
Wyatt lê bước đến ngôi nhà bên phải đang đóng cửa im lìm, thằng bạn chỉ đi sau 2 pace. Chậm đến căng đau cả chân, họ bước lên hiên nhà, và Wyatt để nắm tay lên cánh cửa, tập trung sự tự tin của mình lại. Cả hai cùng ngừng nói, để anh gõ cửa.
Cốc cốc cốc
“Cô à! Cô Pauline…”
“Máu bắn lên tường giải thích cho điều đã xảy ra như một lễ vật dâng lên các vị thần man rợ. Cổ người phụ nữ ấy gần như bị xé toạc khỏi đầu một cách tàn bạo. Hoàn toàn không thể phủ nhận rằng bà ấy ĐÃ CHẾT, CHẾT, CHẾT, và thi thể bà bị phô bày ra để chứng minh điều đó. Phải đạt đến mức độ vô nhân đạo tới mức nào thì người ta mới có thể giết bà ấy trên giường và bỏ mặc bà chảy máu đến cạn kiệt, nội tạng bà kéo lê thành vệt trên mặt đất, những đứa con bà trên tay bà, hốc mắt chúng—”
Wyatt đóng chặt cửa, lưỡi cứng đờ. Anh vẫn ngửi được mùi sắt trong không khí. Anh chỉ vừa định thần lại, bước lùi sau hai bước rồi ngồi thụp xuống đất.
“W… Wyatt!? Nhân danh thần Sol, có gì xảy ra vậy…” Willem với tay lên cửa.
“Đừng có mở!” Wyatt hét, tay bụm miệng để thở cho sâu. “Mày làm ơn… cứ lùi lại là được.”
Willem nhìn rồi vỗ lưng thằng bạn. “Thở đi. Rồi… tao không mở cửa nữa, nên mày cứ thở đi.”
Họ ngồi cùng nhau một lúc, đợi cho Wyatt hết thở gấp trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Anh hít một hơi lớn, rõ ràng bị sốc vì khung cảnh vừa thấy, thậm chí là quên cả cách thở trong một vài giây. Phải mất một lúc, anh mới đứng dậy được nhờ Willem giúp, tim đập chân run.
“… Mày thấy gì thế?”
Wyatt ngừng lại, mắt đảo liên hồi giữa thằng bạn và cánh cửa. Những vệt màu đỏ in hằn trong tầm mắt, nhắc nhở anh về đôi mắt vô hồn của người phụ nữ tội nghiệp đó. Bà ấy không còn có thể nói hay nghe và, điều đáng sợ nhất, không còn là một con người nữa. Chỉ là một cái vỏ rỗng, tinh túy và tiềm năng đã bị cướp khỏi tay bà.
“Cô ấy chết rồi.” Wyatt run bần bật. “Cô Pauline chết rồi.”
“Hiểu rồi… Đi thôi.”
Willem dìu thằng bạn tránh xa khỏi ngôi nhà, trong đầu suy nghĩ còn nhanh hơn đôi chân đang chạy. Cái im lặng chết chóc này… có phải là mọi người đều chết rồi không? Có lẽ có ai đó sống sót, nhưng mà ở đâu? Hai người có tìm được ai đến giúp không? Quá nhiều câu hỏi, chẳng có thời gian trả lời. Vì thằng bạn vẫn bị sốc, Willem bắt đầu vò đầu bứt tai.
“Tao… đi gọi người giúp. Hay… gì đó! Mày ngồi đợi chút.”
“Willem.” Wyatt nắm vai anh. “Tao… đừng làm vậy.”
“Nhỡ… nhỡ cô Pauline còn thoi thóp thì sao.”
“Willem, có lẽ cả làng chết rồi!” Bi quan như mọi ngày, Wyatt thét. “Gọi người giúp bây giờ thì có ích gì trong khi lúc trước đã thử rồi!? Còn chưa kể… nếu cái thứ đã giết họ giờ đuổi theo mình thì sao!?”
“Họ… họ không thể chết được.” Willem nắm chặt tay. “Không thể.”
“Suy nghĩ đi, Willem. Nếu còn ai sống sót…”
“Bố mẹ tao còn sống! Tao không thể cứ thế nói bố mẹ tao chết rồi được!”
Wyatt nhìn chằm chằm, không chắc phải nói gì hơn trong khi Willem nghiến răng.
“Willem này… Ặcccc!”
Con gì đó giằng lấy chân anh, và tầm nhìn của Wyatt đột ngột hạ thấp xuống gót chân Willem. Anh chỉ kịp chớp mắt trước khi thấy một khối nhầy màu đen đang bám lấy mình, phủ kín cả một bên chân. Trong khi anh đờ đẫn không biết làm gì, Willem đã xông vào và cào cấu khối nhầy.
“Wyatt!! Cái gì thế này!?”
Wyatt nhìn xuống bãi nhầy hầu như không có tri giác ấy, rác rưởi và bùn bẩn bị cuốn lên chân anh. Nó chạm đến đâu, da anh đau rát đến đó làm mặt anh rúm lại. Anh co chân đá, cố gắng bắt nó phải buông ra.
“Gỡ nó ra! Nó cắn tao!”
Willem giằng giật và đấm đá con vật ấy, nhưng nắm đấm của anh chỉ chìm vào bên trong nó. Khối nhầy màu đen bò lên đến đùi Wyatt, đâm anh chảy máu và làm lớp tuyết trắng trong thấm đỏ. Đến lúc tuyệt vọng, Willem lấy từ trong túi một cái dùi đục băng và nhắm vào con vật kia. Anh đâm đầu nhọn vào phần cơ thể lớn nhất, chọc xuyên qua nó.
Khối nhầy gợn sóng vì đau, bị găm xuống đất như một con đỉa bị móc vào lưỡi câu. Willem gằn giọng và kéo, buộc con quái vật nhả Wyatt ra và để lại cho anh một cái chân lấm lem đầy máu. Sau đó, anh quăng con thú sang một bên, quật nó xuống lớp tuyết dày và đặc rồi để nó bị chôn dưới đó. Tim đập thình thịch, anh vội chạy lại phía thằng bạn để kiểm tra cái chân bị thương. Những lỗ đâm không sâu, không gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn đau điếng người.
Wyatt nhăn nhó và thở hổn hển, ngồi dậy ôm chân.
“Mày sẽ… ổn thôi?” Willem an ủi, nhưng chính anh cũng không chắc.
“Tao đâu thấy ổn!” Wyatt đốp lại vì hoảng loạn. “Chân tao vẫn… Còn sống kìa!”
Willem quay lại nhìn khối nhầy màu đen bò ra khỏi tuyết. Nó co lại thành một khối lớn hình giọt nước và lăn lại gần. Willem chĩa cái đục băng ra giữa hai người và con quái vật. Nó dừng lại, co người xuống gần mặt đất và lăn vòng quanh cả hai chầm chậm. Nó đánh giá đối thủ mới, cơ thể vô định hình của nó kéo dài ra đến ngực Willem, nhưng giờ chỉ còn mảnh như cái que. Thấy anh không chùn bước, nó lại cúi xuống thành dạng tròn vo lúc trước rồi lỉnh đi.
“Cái quái gì…” Willem lầm bầm, rồi ngồi xuống và lại tập trung vào Wyatt. “Mày chảy máu nhiều quá! Cầm máu đi!”
“Đã cầm rồi… Hay ít nhất là chảy máu ít hơn rồi. Tao sẽ ổn thôi.”
“Đừng giả vờ như không nghiêm trọng nữa! Để tao xem…”
Willem dừng khựng lại khi anh thấy cái con đen xì kia quay lại, và lần này nó lôi theo cả đồng bọn nữa. Năm con nhầy nhầy ấy giờ đang đối mặt với anh, lăn lông lốc về phía hai thanh niên. Chúng tạo thành vòng tròn vây quanh hai người, cơ thể chúng gai mọc ra tua tủa. Willem phát hoảng, trong khi Wyatt chỉ có thể nhìn lo lắng mà vô vọng. Willem cầm vũ khí cố gắng phá vây trong lúc lôi bạn mình đi, nhưng những con quái vật chĩa sừng và dồn họ vào trong vòng vây chết người. Không có đường thoát, nhất là nếu tất cả bọn chúng xông lên cùng lúc.
“Wyatt…” Willem cầm chắc cây dùi trong tay. “Tao… sẽ chèn qua chúng nó, dụ chúng nó đuổi tao. Mày cố mà vào nhà nào đó mà trốn đi!”
“Gì… Khoan đi, mày có ngu không vậy? Chúng nó ăn sống mày mất!”
“Thế mày có cao kế gì, không thì cả hai cùng ngỏm đấy! Hoặc là cả hai ngỏm, tao ngỏm hay mày ngỏm! Chọn đi!”
“Thường thì tao sẽ muốn sống!”
“Ờ hay, vừa đúng ý tao cứu mày sống đây!”
“Để yên tao nghĩ… Cẩn thận sau lưng, thằng thiểu năng!”
Một con quái vật xông tới chỗ Willem. Anh chỉ có một khoảnh khắc để chọn nên làm gì, và anh đã lựa chọn thiếu khôn ngoan, đưa tay ra chặn để khối nhớt gặm vào mu bàn tay. Willem nhăn nhó vì đau, suýt thì gục ngã. Anh chỉ vừa kịp gỡ nó ra, nhưng những con khác đã đang xông tới đầy đe dọa. Con thứ ba đã đang đánh giá để tấn công anh.
“Chậc!”
Willem tặc lưỡi, sẵn sàng chặn đánh nhưng…
Mặt đất dưới chân anh rung lên bần bật, cỗ máy bốn chân chạy nhanh như gió trên những cái chân dài mảnh. Từng dấu chân đâm sâu vào trong đất, tiếng rầm rì của nó như tiếng hò reo xung trận. Cỗ máy đâm và xiên từng khối nhầy không thương tiếc, không để cho bọn quái vật rút lui. Như hoa quả thối rữa, từng con chảy dịch nhớt, đầy xương, thịt, rác rưởi và bùn đất đang tiêu hóa dở. Thứ dịch bẩn thỉu của chúng ngấm vào lớp tuyết trên mặt đất.
Willem tóm lấy Wyatt và lôi anh ra khỏi cuộc tàn sát. Khi cả năm con quái vật đã bị đâm xuyên qua và bóp vỡ, cỗ máy quệt chân nó lên tuyết, rửa sạch dịch nhầy khỏi chân như thể nó đang rửa đôi đũa. Nó quay về phía hai người thanh niên, dừng lại một lúc rồi quỳ xuống trước họ.
“N… nó làm gì vậy?” Wyatt tì lên bên chân lành, trong khi những vết thương trên chân kia vẫn rươm rướm máu.
“Tao… chắc là nó muốn chúng mình trèo lên. Tao nghĩ là nó nói chỗ này không an toàn… hay gì đó.”
“Cái đó thì tao cũng nghĩ ra, nhưng mà… mày không định đi thật đấy chứ?”
Willem suy nghĩ một lúc. “Không… Tao không đi. Phải gặp gia đình rồi mới đi.”
Wyatt cảm thấy như gan mật đang trào ra khỏi cổ. Anh nuốt ực một tiếng, cố gắng kiểm soát cảm giác buồn nôn ấy, nhưng anh không nỡ bảo với Willem rằng đó là ý tồi. Cơ hội của hai người vốn đã mong manh, chưa kể nếu có sống sót lần này thì họ cũng đã đến đường cùng rồi. Ấy vậy, Willem vẫn nhất quyết xác định khả năng gia định anh sống sót, kể cả nếu về nhà chỉ làm anh hối hận. Wyatt biết vậy…
Tuy nhiên, anh cũng thấy trong mắt Willem không còn chút nghi ngờ nào. Nỗi sợ, chờ đợi, anh thấy mọi cảm xúc bộc lộ sau đôi mắt dài hẹp đeo kính bảo hộ ấy. Chỉ trừ nỗi nghi ngờ vào quyết định phải đi xác định tình hình hiện tại của gia đình anh. Sự thật phũ phàng dễ chấp nhận hơn phỏng đoán mơ hồ, bất chấp nghi ngờ của Wyatt về quyết định của anh.
“Cứ đi gọi người giúp đã. Chẳng có lý do gì mà ta phải liều mạng như vậy. Ý tao là…” Wyatt nâng cái chân bị thương lên. “Nếu mấy con đó cắn tao bị thương đến thế này, tao không nghĩ đi tiếp là khôn ngoan.”
Willem lùi lại trơ mắt nhìn, nắm chặt tay trong cơn sốc. Đương nhiên, anh đang cảm thấy xung đột, và Wyatt hy vọng rằng điều này sẽ làm anh nghiêng về lý trí. Anh nói tiếp, giọng lạnh tanh và run rẩy vì đau.
“Thị trấn hỏa xa ở ngay kia kìa. Chắc chắn họ không bị tấn công gắt thế này. Hẳn là họ có thể xử lý tình huống ở đây. Tin tao đi…”
Willem chặn lời anh với bàn tay đặt lên vai. Wyatt bị sốc, nhưng cuối cùng vẫn đáp lại ánh mắt của Willem.
“Wyatt… tao không muốn có ai khác tìm thấy gia đình tao trước tao. Nếu… nếu họ đã chết, tao muốn…”
Anh không nói hết câu, nhưng Wyatt đã hiểu hết. “Nếu họ đã chết, tao muốn nói lời tạm biệt trước khi thân xác họ bị thiêu thành tro và ký ức.” Anh tưởng tượng đó là suy nghĩ của Willem, thở dài bất chấp cái lạnh thấu xương.
“Willem, tao…”
Anh đưa mắt nhìn ngôi làng lần cuối. Những ngôi làng thế này tồn tại được là nhờ bản tính cứng đầu, dũng cảm đấu chọi với thiên nhiên và dã thú, nên một người mất đi đã là bi kịch. Tất cả cùng chết đi đã xóa sổ họ khỏi bản đồ, bằng chứng ít ỏi còn sót lại về sự tồn tại của họ là hai người thanh niên. Thật đáng mỉa mai, giờ họ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài chuyển ra thành phố bất chấp ý muốn của mình. Như một bàn tay khỉ vừa gập ngón tay lại, giấc mơ của họ đã thành hiện thực với một cái giá đắt.
Wyatt thở dài, nắm chặt lấy tay Willem. “Vậy thì đi.”
“Không cần ở lại lâu.” Willem nói, như một lời hứa đau đớn. “Tao dọn đồ, rồi mình đi khỏi đây.”
Wyatt gật đầu nghiêm túc, và hai người họ trèo lên cỗ máy hình nhện. Để hành khác ngồi vào ghế xong, cỗ máy đứng lên cao hết mức, “mắt” nó đảo quanh, chiếu sáng để dò tìm những mối nguy khác. Willem vỗ đầu nó mà nói.
“Đi lên phía Bắc cho đến khi tao bảo dừng!”
Cỗ máy mất vài phút mới hiểu yêu cầu, những cái chân của nó bắt đầu di chuyển. Thịch, thịch, thịch. Nó bước chầm chậm cẩn thận, lắc lư ít nhất có thể, trèo lên mái nhà và những bức tường đang cháy dở mà không làm hỏng thứ gì. Hai người thấy nhiều đám quái nhầy ấy hơn, và tất cả chúng đều bị giết hiệu quả như máy móc. Đôi mắt của Willem dành vài khoảnh khắc để bản năng cẩn thận nhắc nhở anh xem nhà mình ở đâu, rồi anh gọi lớn.
“Dừng lại!”
Cỗ máy dừng đột ngột.
“Đến rồi à?” Wyatt nhìn lại, vừa buộc xong một băng vải lên phía trên đùi để cầm máu.
“Làm ơn…” Willem không trả lời anh, mà tiếp tục nói chuyện với cỗ máy. “Đưa bọn tao xuống.”
Cỗ máy thả hai hành khách xuống rồi lại đứng lên, cảnh giác đứng canh ở đó. Willem nhìn quanh, không hoảng loạn nhưng trong lời nói có chút vội vã.
“Hẳn phải ở đâu quanh đây.
Cậu thanh niên cao hơn ấy quay sang trái, đi như người mất hồn, từng bước chân không đều và quanh co. Wyatt cà nhắc đi theo, vỗ lưng Wyatt và hổn hển vì phải cố gắng.
“Mày cứ từ tốn.”
Willem gật đầu.
“Tao sẽ làm vậy.”
Anh vòng tay Wyatt qua vai để dìu bạn đi cùng. Một sự hỗ trợ đáng hoan nghênh, nhưng cả hai đều không có gì để nói với nhau, đang cùng đến trước một cảnh (được cho là) rùng rợn. Cái nhà của gia đình Willem nằm giữa một dãy nhà thưa, là một ngôi nhà ấn tượng so với tiêu chuẩn của làng này. Những bức tường gỗ lộ ra ngoài nhiều hơn, nhưng cũng vững chắc hơn trước tự nhiên. Mỗi lần đến đây, Wyatt cảm thấy như vừa đi vào một dinh thự. Ngôi nhà từng luôn chào đón anh, nhưng giờ đây anh lại không chắc về lòng hiếu khách của nó.
“Ông mày… là kiến trúc sư đúng không?” Wyatt đột nhiên hỏi, chỉ để không im lặng nữa.
Willem không trả lời. Anh đến gần ngôi nhà cũ của mình, chạm vào cửa và đứng đó một lúc lâu. Anh nhìn chằm chằm vào nó, than khóc, đôi tay đông cứng trên nắm đấm cửa được chạm khắc tinh xảo.
Vào hay không vào. Nhìn hay không nhìn.
Wyatt đứng cạnh và chăm chú nhìn, mỗi giây trôi qua đều làm anh nghi ngờ quyết định đã đưa anh đến đây. Cái nhìn của người phụ nữ đã chết kia vẫn lởn vởn trong mắt, ý nghĩ rằng gia đình của Willem cũng đã thành như vậy thì còn tệ hơn. Anh không có gia định, nên anh cho rằng mình không có quyền ngăn bạn nhìn cảnh đó, nhưng cũng rất lo cho tình trạng của Willem. Hạ quyết tâm, anh nắm lấy cổ tay Willem.
“Tao… tao vào trước cho.”
Hai người giờ cùng nắm lấy nắm đấm cửa. Cả hai đặt nhau vào một cuộc tranh luận không lời, không ai chịu ai trong việc lựa chọn ý kiến nào là tốt nhất. Wyatt đưa ra lập luận của mình trước.
“Mày sẽ không thích cảnh này đâu.”
“Thế thì tao mới phải xem. Tao muốn biết sự thật. Đó là gia đình tao mà Wyatt.”
Willem nắm chặt tay kia lại. Một cục cứng nổi lên trong họng anh, làm anh thấy như ngạt thở. Ấy vậy, anh không thấy như muốn nôn, dù là nôn từ bụng hay từ mật. Anh không thể nghĩ, cơ thể chậm chạp yếu đuối. Giờ chỉ còn sự quyết tâm thuần túy đủ sức mạnh để điều khiển anh mà thôi.
“Vậy tao xin lỗi.”
Wyatt cúi đầu xuống và đẩy Willem ra sau làm anh loạng choạng, bám vào tường làm điểm tựa. Tim đập thình thịch, như thể nó đang muốn thoát khỏi lồng ngực và bỏ trốn đến một nơi mà không có bi kịch nào ăn mòn được anh. Willem tóm lấy ngực áo, đúng trên trái tim mình.
“Tao phải vào.”
“Kh… khoan!”
Willem đẩy bạn ra và xoay nắm đấm cửa. Xộc thẳng vào mũi anh một mùi kinh khủng, trộn lẫn giữa mùi máu, thịt và thối rữa. Anh nuốt khan, nhìn vào sâu bên trong. Đương nhiên, chuyện đã xảy ra không phải là bí ẩn gì. Máu đỏ thấm ra sàn và đồ đạc, cùng với những sắc hồng của những bộ phận cơ thể người đáng lẽ ra không được để người khác thấy. Cả hai đứng như trời trồng; ý nghĩ rằng họ nên cầu nguyện bị gạt phắt đi. Không thần thánh phương nào có thể thay đổi điều này nữa, cũng không thần thánh nào đủ quan tâm để hồi sinh người chết.
Wyatt với tay đóng cửa, để Willem có chút thời gian yên tĩnh, nhưng người thanh niên cao hơn đó chỉ gật đầu.
“Xong rồi. Đã xác định xong. Giờ đi tìm người giúp thôi.”
Gật đầu trong ảm đạm, họ trở về cỗ máy đang chở họ đi. Nó lại quỳ gối để hai người trèo lên, nhưng Willem còn chưa kịp đỡ cái chân bị thương của Wyatt thì màng nhĩ của họ rung lên bần bật, tim họ đập cũng to không kém.
Bùm!
Wyatt tỉnh lại trước, đưa mắt dõi theo xung quanh để tìm nguồn gốc vụ nổ. Không biết tại sao, đúng lúc này thì Luna lại trở lại, tỏa ánh sáng mờ nhạt huyền ảo của nàng để hai người thấy rõ hơn khung cảnh máu me.
Bùm!
Một vụ nổ nữa. Một quả cầu sáng chói và đang kêu lách tác bay nhanh lên trời, dừng lại một khoảnh khắc rồi vỡ ra thành tiếng động và áp lực kinh thiên động địa, làm hai thanh niên lóa mắt vì ánh sáng chói lòa của nó. Cỗ máy bốn chân lập tức hoạt động, nhìn có vẻ do dự sau khi thấy được sức mạnh ấy.
Khi cả hai cùng hồi phục, họ yên lặng bàn bạc với nhau, và sớm đi đến kết luận hợp lý duy nhất khi vụ nổ thứ ba xảy ra. Giờ đã chuẩn bị kỹ càng hơn, họ nhận ra đó là lửa và sự cháy, và chỉ có một người có thể gây ra điều đó.
“Hubbs…”
Hai người lầm bầm với nhau, gõ lên thành của cỗ máy vận chuyển. Con nhện máy tiến lại gần nguồn gốc của các vụ nổ, cẩn thận không gây thiệt hại nhà cửa. Nó đến cách chỗ đó vài pace, và Willem vỗ vỗ ra lệnh cho nó dừng lại.
“Để bọn tao xuống.”
Cỗ máy tuân lệnh, để hai người xuống khỏi đầu nó. Họ đến gần ngôi nhà và ngay lập tức để ý đất đai xung quanh họ đã bị thiêu rụi. Một vòng tròn tuyết tan bao xung quanh cái lều, nền đất cháy rụi thành tro và bồ hóng. Đế giày họ nóng bỏng chân, bước đi không vững như thể họ đang đi trên băng. Họ lo lắng đến gần.
Khi chỉ còn cách lều vài chục bước chân, họ cuối cùng cũng thấy một điều đáng ngại. Cái bóng của một người đang ngồi trước cửa lều, nhìn bâng quơ dưới lớp mũ trùm đầu của ông. Ông ta vẫn mặc bộ áo chùng đen, cái áo choàng da cam, quanh bụng vẫn quấn dải đai ấn tượng đó. Đây đúng là lão pháp sư quái gở đã gạ bán cho họ thứ vật phẩm ma thuật đầu tiên trên hành trình này.
“Hubbs?” Willem vội chạy tới, bỏ lại Wyatt cà nhắc theo sau.
Hubbs không trả lời, làm anh nghi hoặc đôi chút. Anh quỳ xuống bên cạnh ông già và lay vai ông, giọng thấm đầy tuyệt vọng.
“Làm ơn… làm ơn không sao đi mà.”
Dù anh có lay đến đâu, ông già vẫn không phản ứng, chỉ phát ra những tiếng lầm bầm lơ đãng dưới lớp mũ trùm. Anh tiếp tục lay ông như vậy, cho đến khi Wyatt cuối cùng cũng lết đến nơi và ngăn anh lại.
“Người lão lạnh cứng rồi… Willem, tao không nghĩ…”
Wyatt dừng lại. Có gì đó mách bảo anh rằng làm vậy là vô ích và không gì cản được thằng bạn. Thay vào đó, anh chỉ thở dài và với tay nắm lấy mũ trùm của Hubbs. Nhưng đúng lúc đó, bàn tay ông già lập dị gập lại quanh tay anh! Một giọng nói thều thào vọng ra từ cơ thể chỉ còn thoi thóp ấy.
“Mấy đứa đó hả?”
Hai người nhanh chóng lật mũ của Hubbs ra, để lộ khuôn mặt sạm nắng. Màu da ông lão quá tuổi tứ tuần này giờ trở nên nhợt nhạt đáng ngại, biểu cảm vô hồn và lạnh ngắt, mà đó chưa phải là tệ nhất. Nửa bên phải mặt ông đã bị cháy xém để lộ xương gò má, một hốc mắt rỗng, da thịt bị thiêu rụi. Chỉ riêng quyết tâm giữ mình tỉnh táo, thậm chí là nói chuyện được, của ông cũng đã là kỳ diệu lắm rồi. Bên mắt lành đảo qua đảo lại, nhìn Wyatt trước rồi đến Willem. Lão pháp sư nặn ra được một cái nhếch mép bằng bên môi đã lộ cả xương của mình.
“Hai đứa nhìn như thấy ma vậy…”
Wyatt nuốt khan và nhìn Hubbs, đôi chút đã chấp nhận kết cục. Ấy vậy, Willem vẫn nhanh tay nắm lấy ông già.
“Hubbs? Cố lên! Bọn tôi sẽ gọi người giúp…”
Ông già yếu ớt đẩy tay anh ra, rồi thõng cánh tay đã lịm đi xuống bên cạnh mình.
“Không. Ta đã sống quá lâu rồi.”
Willem với lấy tay Hubbs lần nữa nhưng bị Wyatt ngăn lại. Một cuộc trao đổi thầm lặng diễn ra, từ ngữ giờ đã thành vô dụng, để cậu thanh niên đau khổ cắn môi dưới lớp bịt mặt.
“Ông còn sống được bao lâu, Hubbs?”
“… Mày hỏi hay thật đấy… Cứ cho là không lâu đi…”
Có vẻ lão pháp sư gàn dở này vẫn còn giữ được nguyên vẹn khiếu hài hước. Một hành vi cuối cùng để chống lại thực tại phũ phàng, một lần nổi loạn cuối cùng chống lại tự nhiên của lão pháp sư. Wyatt nắm chặt tay trước cảnh đó, chỉ còn Willem tiếp tục, vặn óc nghĩ ra kế sách.
“Wyatt, mình đưa lão về chỗ cái máy đi.”
Bất chấp cương quyết của Willem, cả hai người trước mặt anh không di chuyển. Có vẻ họ đã miễn cưỡng chấp nhận sự thật trước anh, trong khi Willem vẫn khẩn khoản.
“Wyatt… phải cứu lão chứ.”
“Đó là giả sử mình còn làm được gì có ích. Ngồi xuống đi Willem, và…”
“Không! Không, tao không bỏ lão lại đây chờ chết đâu!”
Anh khẩn khoản cầu xin, nhưng không ai đồng ý.
“Ít nhất phải thử đã chứ! Nếu cứu được lão, hay là nếu chỉ có một cơ hội cứu lão, chúng ta vẫn phải thử làm gì đó.”
“Đây là cách ra đi thanh thản nhất rồi! Mày còn không hiểu gì nữa?”
Willem không trả lời, nhưng có vẻ lão già vẫn còn chút sức lực trong người.
“Ta đã kiệt sức rồi. Đừng cãi nhau về đống tro tàn này. Hai đứa… phải tận dụng thời cơ… bây giờ.”
“Hubbs?” Willem quỳ xuống, giật đuôi áo choàng của ông. “Khoan, đừng…”
“Trong nhà… còn thánh tích…” Ông thều thào đáp lại, đốm lửa trong mắt dần lụi đi, đôi con ngươi đang cháy sáng dần lụi tàn và mất tập trung. “Không… không tính tiền.”
Willem tiếp tục lay cho Hubbs tỉnh, bất chấp những lời của ông.
“Hubbs? Hubbs!”
Cuối cùng, Wyatt giữ anh lại, nhìn xuống buồn bã và tuyệt vọng. Hai người không nói câu nào, bày tỏ sự tôn trọng trước pháp sư già đang hấp hối. Họ thở chầm chậm, yên lặng để đem lại cho ông già chút an ủi trong những giây phút cuối đời. Đến khi hơi thở cuối cùng trút ra, và làn khói từ miệng ông tan vào hư vô.

